Nhan Bạch không còn tâm trí để ý đến chuyện khác nữa, cô cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, sức lực toàn thân cũng bị rút cạn, người cô mềm nhũn ngã xuống đất, hai tay ôm đầu, không thể suy nghĩ được gì nữa, tầm nhìn trước mắt tối sầm lại, không nhìn thấy gì cả, như thể bị mù.
Giống như trước đó, một hình ảnh hiện lên trong đầu cô, rất nhiều bộ xương chỉ còn lại cái đầu trong hố đen sâu hun hút không thấy đáy, biểu cảm của những cái đầu này đều mang theo vẻ đau buồn, đôi mắt mở to, như thể không cam lòng, nhưng lại bất lực.
Lồng n.g.ự.c cô tràn ngập nỗi buồn, lần này không chỉ có hình ảnh, mà còn có cả âm thanh.
"Ngươi, là ai..."
Giọng nói rất mơ hồ, không phân biệt được nam hay nữ, cũng không phân biệt được người nói đang mang cảm xúc gì, như thể đang chất vấn cô, Nhan Bạch cảm thấy đầu mình càng thêm đau đớn, cô chỉ có thể dùng ý chí mạnh mẽ để kìm nén cơn đau.
Dư Tắc thì nhìn thấy cơ hội, anh ta nhặt một con d.a.o bên cạnh, đ.â.m mạnh về phía Nhan Bạch, anh ta vốn tàn nhẫn, tuyệt đối sẽ không nương tay, nhắm thẳng vào tim Nhan Bạch.
Nhan Bạch ngã xuống đất, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, trước mắt vẫn không nhìn thấy gì, nhưng sự nhạy cảm với nguy hiểm khiến cô theo bản năng nghiêng người, vì vậy, con d.a.o trên tay Dư Tắc đ.â.m lệch, cắm vào cánh tay Nhan Bạch, chiếc áo sơ mi trắng bên trong người cô lập tức bị nhuộm đỏ bởi m.á.u tươi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5214271/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.