Nghe thấy Nhan Bạch nói vậy, sắc mặt Nhan Ngọc Kiều trắng bệch, cô ta rất nhạy cảm với từ "đôi mắt", đặc biệt là khi nghe Nhan Bạch nói như vậy.
"Mày... tránh ra!" Phòng tuyến tâm lý của Nhan Ngọc Kiều lập tức sụp đổ một nửa, không quan tâm đến gì khác, cô ta vung tay lên, định đẩy mạnh Nhan Bạch ra, để cho ác quỷ này tránh xa mình một chút.
Nhưng tay cô ta vừa giơ lên, đã bị một bàn tay khác nắm c.h.ặ.t, đối phương không hề thương hoa tiếc ngọc, giữ c.h.ặ.t cổ tay cô ta, lực đạo rất mạnh, như thể muốn bẻ gãy tay cô ta vậy.
"A! Đau!" Nhan Ngọc Kiều không nhịn được kêu lên đau đớn, sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn Kỷ Bạch Mặc, sự lạnh lùng trong mắt anh ta khiến cô ta rùng mình.
Tuy trên mặt Kỷ Bạch Mặc lúc này vẫn đang mỉm cười, nhưng lực đạo trên tay không hề giảm bớt.
"Cẩn thận một chút." Kỷ Bạch Mặc nói với Nhan Ngọc Kiều, khóe môi anh ta nở nụ cười nhạt, sau đó mới buông tay ra.
"Biết... biết rồi." Nhan Ngọc Kiều gật đầu, không dám nói gì thêm.
Cô ta không hiểu, tại sao Kỷ Bạch Mặc này lại giúp Nhan Bạch, muốn che chở cho Nhan Bạch.
Rõ ràng cô ta tốt hơn Nhan Bạch nhiều lần!
DTV
Chẳng lẽ nhan sắc của cô ta kém hơn Nhan Bạch sao? Chẳng lẽ học lực của cô ta lại kém hơn Nhan Bạch, người đang học ở lớp rác rưởi 7/3 sao?
Kỷ Bạch Mặc không rảnh để ý đến những toan tính trong lòng Nhan Ngọc Kiều, sau khi nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197991/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.