Nghe thấy từ "người thay thế", Kỷ Bạch Mặc nhếch mép, nhìn Kỷ Như Ngọc, nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ, nhưng trong mắt lại không hề có chút ý cười nào, anh ta nói.
"Ồ? Là thì sao, không phải thì sao?"
"Tuy năm đó cháu còn nhỏ, không biết nhiều lắm, nhưng cũng nghe người ta nói chút ít về chuyện năm đó." Kỷ Như Ngọc căng thẳng nói, tuy ngày thường cậu ta luôn tỏ ra bình tĩnh và chững chạc hơn bạn bè cùng trang lứa, nhưng sự bình tĩnh này lại sụp đổ trước mặt Kỷ Bạch Mặc, dù anh ta chỉ lười biếng nhìn cậu ta.
Vì sự hứng thú khác thường của Kỷ Bạch Mặc đối với Nhan Bạch, nên cậu ta bắt đầu điều tra nguyên nhân, sau khi điều tra liền liên quan đến chuyện 6 năm trước, chuyện luôn được chôn giấu trong lòng Kỷ Bạch Mặc, có thể nói, chuyện này là vùng cấm của Kỷ Bạch Mặc, nếu ai nhắc đến, thì hậu quả sẽ khôn lường.
Ai cũng có vảy ngược, mà vảy ngược của Kỷ Bạch Mặc chính là người đó 6 năm trước.
Không thể nhắc đến, không thể nhớ đến.
Cũng chính vì vậy mà nhiều năm qua, Kỷ Bạch Mặc vẫn luôn cô độc.
"Cháu biết, chú vẫn luôn không thể quên được chuyện 6 năm trước, năm này qua năm khác vẽ một bức tranh mà ngay cả chú cũng không biết vẽ ai, làm món bánh ngọt mà cô ấy thích ăn nhất, chỉ là vì không còn ai ăn nữa, bánh ngọt chỉ có thể bị vứt bỏ, còn có ngôi mộ bị coi là vùng cấm đó, tất cả mọi thứ, không cho phép người khác nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197980/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.