"Kỷ... Kỷ tiên sinh..." Nhan phụ đột nhiên lên tiếng phía sau, khiến Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc dừng bước, Kỷ Bạch Mặc quay đầu lại nhìn Nhan phụ, không nói gì, chỉ hơi nhướn mày, đã mang theo áp lực vô hình.
"Hay là để con gái tôi, Ngọc Kiều, đi cùng luôn đi, nó và Bạch Bạch ở bên nhau cũng có thể chăm sóc lẫn nhau." Nhan phụ tất nhiên hy vọng cả hai cô con gái của mình đều đi, lúc đó dù ai lọt vào mắt xanh của Kỷ Bạch Mặc, thì đối với nhà họ Nhan mà nói, đều có lợi.
Mắt Dương Hải Mị sáng lên, biết đây là cơ hội tốt, bà ta vội vàng kéo con gái mình, nói.
"Ngọc Kiều, mau..."
DTV
"Con... con không đi..." Lần này Nhan Ngọc Kiều lại có thái độ khác thường, cô ta nắm c.h.ặ.t lấy góc áo Dương Hải Mị, không chịu buông tay, nhìn chằm chằm vào Nhan Bạch, trong mắt toàn là sự sợ hãi, trực giác mách bảo cô ta, không thể đến gần Nhan Bạch, đặc biệt là khi cô ta vừa mới làm chuyện đó, nếu bị phát hiện thì...
Dương Hải Mị bị hành động của Nhan Ngọc Kiều dọa sợ, Nhan phụ thì lập tức sa sầm mặt mày, lo lắng nhìn Kỷ Bạch Mặc, ông sợ sẽ đắc tội với anh ta.
Kỷ Bạch Mặc không nói gì, chỉ cong môi, liếc nhìn Nhan phụ, sau đó xoay người rời đi.
Nhan phụ thì đứng chôn chân tại chỗ, bị ánh mắt của Kỷ Bạch Mặc nhìn hồi lâu mới hoàn hồn. ...
Dưới ánh hoàng hôn, một chiếc xe đang chạy chậm rãi trên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197961/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.