114 nhìn thông báo cuộc gọi trên điện thoại của Nhan Bạch, thầm nghĩ, quả nhiên là anh ta.
Lúc này còn ai gọi cho ký chủ đại nhân nhà nó nữa, tất nhiên là Kỷ Bạch Mặc.
"Alo." Nhan Bạch cụp mắt nhìn điện thoại, khóe môi hơi nhếch lên, trên mặt không hề có chút bất ngờ, cô bắt máy.
"Có nhớ tôi không..." Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Kỷ Bạch Mặc truyền đến, như mang theo ý cười, vô cùng quyến rũ.
"Nhớ chứ -" Nhan Bạch cười rạng rỡ, ngồi trên t.h.ả.m, lấy ra từng lọ thủy tinh tinh xảo từ dưới gầm giường, bên trong là những con ngươi được ngâm trong dung dịch formalin trong suốt, chúng được bảo quản rất tốt, cảm xúc trong mắt vẫn còn rất rõ ràng, hoảng sợ, sợ hãi, tuyệt vọng, như thể trước khi c.h.ế.t đã nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ.
Nhan Bạch nhìn những con ngươi này, như đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, cảm xúc bên bờ cái c.h.ế.t còn sót lại trong mắt là gia vị tuyệt vời nhất, cô cong môi, lộ ra lọ thủy tinh, ngón trỏ vuốt ve thành lọ, sau đó lại nói.
"Tôi đang nghĩ, khi nào thì có thể biến anh thành vật sưu tầm của tôi đây."
Một vật sưu tầm độc nhất vô nhị mà cô yêu thích.
"Sao em nỡ..." Nghe thấy những lời này của Nhan Bạch, Kỷ Bạch Mặc không hề ngạc nhiên, ngược lại còn cười lớn hơn, dừng một chút, rồi nói tiếp.
DTV
"Vở kịch mà em dàn dựng lần trước rất hay, nên hôm nay anh cũng muốn mời em xem một vở kịch, có hứng thú không?"
"Có chứ." Nhan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197959/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.