Nhưng điểm số của Nhan Bạch không nằm ngoài dự đoán của họ, ngày thường người học tập chăm chỉ nhất trên lớp chính là Nhan Bạch, mỗi bài tập đều làm rất nhanh, nếu cô mà thi kém, thì mới là điều nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Người có điểm số đứng thứ hai là Kỷ Như Ngọc.
Điểm của hầu hết mọi người đều rất tốt, đối với họ mà nói, đây tuyệt đối là một bước tiến vượt bậc.
"A a a! Bạch Bạch, mình vậy mà lại được nhiều điểm như vậy, lần đầu tiên đấy." Mặt Mộc Vân Ân đỏ bừng, rõ ràng là rất vui vẻ, nói xong, cô ấy lại cười với Kỷ Như Ngọc và Nhan Bạch.
"Nhưng điểm của mình so với hai cậu thì chẳng đáng nhắc đến, Kỷ Như Ngọc, không ngờ, ngày thường cậu không hề thể hiện gì, vậy mà điểm số vừa công bố, đã vượt mặt chúng ta rồi." Mộc Vân Ân nói đùa, dùng khuỷu tay huých Kỷ Như Ngọc, nhướn mày.
"Cậu cũng rất giỏi." Kỷ Như Ngọc nghe thấy Mộc Vân Ân nói vậy, thuận miệng đáp, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Nhan Bạch, cậu ta muốn hòa nhập vào thế giới của Nhan Bạch, hiểu cô nhiều hơn.
"..." Mặt Mộc Vân Ân lại ửng đỏ sau khi Kỷ Như Ngọc nói xong, cô ấy cụp mắt xuống, cũng rụt khuỷu tay lại.
Không khí trong lớp 7/3 lúc này rất sôi nổi, mọi người thảo luận nhiệt tình, cô Lâm đứng trên bục giảng, mỉm cười nhìn mọi người, cũng rất vui mừng cho họ.
Ngay sau đó, không khí vui vẻ bị phá vỡ bởi tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài.
[Truyện được đăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197953/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.