Giữa đêm khuya đen kịt, một chiếc xe đang chạy, nhưng tốc độ dần chậm lại, cuối cùng dừng bên đường.
Trong xe.
Nhan Bạch dựa vào cửa sổ xe, trên đầu vẫn đội mũ trùm đầu màu đỏ, vành mũ rất lớn, che khuất khuôn mặt cô, chỉ để lộ chiếc mũi cao thẳng, đôi môi anh đào như được phủ một lớp sữa, và mái tóc đen dài như lụa, giống như một con b.úp bê phương Tây được trưng bày tinh xảo.
Trong tay cô là một hộp bánh ngàn lớp đã ăn được một nửa, tay kia thì buông thõng, chiếc thìa vì không được cầm nên rơi xuống xe.
Có lẽ là quá mệt mỏi, cô vậy mà đã ngủ thiếp đi, lúc này, Nhan Bạch đang ngủ cho người ta cảm giác vô cùng vô hại.
Kỷ Bạch Mặc nhìn Nhan Bạch, trong mắt là một màu u tối, khó đoán, bàn tay có khớp xương rõ ràng tiến lại gần, trước tiên lấy thứ trong tay Nhan Bạch ra, sau đó dùng ngón tay vén mái tóc đen dài hai bên cổ cô sang một bên, để lộ chiếc cổ thon dài như cổ thiên nga, chỉ là có một thứ phá hỏng vẻ đẹp của nó, vết bầm tím trên cổ, tuy màu sắc đã nhạt đi, nhưng vẫn còn rõ ràng.
Kỷ Bạch Mặc nhíu mày, tháo kính xuống, đôi mắt đào hoa nhìn Nhan Bạch, anh ta mím môi, dùng ngón trỏ lấy t.h.u.ố.c mỡ trắng trong suốt bôi lên vết bầm tím trên cổ Nhan Bạch, động tác vô cùng nhẹ nhàng, như thể cố tình không để người đang ngủ phát hiện ra.
"Em quên hết rồi."
Anh ta trầm giọng lẩm bẩm.
Nhan Bạch mở mắt ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197923/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.