Người đàn ông run rẩy, ném thanh sắt trong tay xuống đất, loảng xoảng một tiếng, thanh sắt dính đầy chất lỏng và m.á.u không rõ là gì lăn tròn trên mặt đất, dính đầy bụi bẩn, cuối cùng nằm im trong góc, ông ta ngẩn người một lúc, nước mắt lưng tròng, nhìn thanh sắt đó, cuối cùng mỉm cười, như đang lẩm bẩm điều gì đó, ông ta kéo quần của Lý Đông và Lý Nam lên, che đi phần thân dưới bê bết m.á.u của bọn họ, để bọn họ không làm bẩn mắt Nhan Bạch, sau đó mới cởi bao tay ra, ném sang một bên.
"Cô bé, cháu có thể nhìn rồi." Người đàn ông nói với Nhan Bạch.
Kỷ Bạch Mặc như vô tình liếc nhìn, sau đó mới buông tay ra, để Nhan Bạch nhìn thấy mọi thứ.
Nhan Bạch nhìn quanh phòng, nhìn Lý Đông và Lý Nam nằm trên mặt đất, hai người bọn họ giờ đâu còn vẻ kiêu ngạo như lúc trước nữa, ban đầu còn kêu gào muốn g.i.ế.c người đàn ông này, uy h.i.ế.p cảnh cáo Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc, bây giờ lại nằm thoi thóp trên mặt đất, chỉ có l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng cho thấy bọn họ vẫn còn sống, trong mắt là một màu xám xịt, giọng nói cũng khàn đặc.
Bọn họ thực sự sợ hãi, nhìn mặt người đàn ông liền run rẩy.
"Ừm... Món khai vị kết thúc rồi, đến món chính thôi..." Nhan Bạch cười khẽ, ngồi trên bục cao, hai chân thon dài trắng nõn đung đưa, hơi nghiêng đầu, nhìn hai người, như thể đang suy nghĩ xem nên gọi món gì.
Vừa dứt lời, Lý Đông và Lý Nam, hai người đang thoi thóp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197913/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.