Người đàn ông nói đến đây, ánh mắt dần trở nên xa xăm, trên khuôn mặt tiều tụy cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm và ấm áp, ông ta nhìn bức ảnh gia đình trong tay.
"Đó là một ngày rất bình thường, ánh nắng bên ngoài rực rỡ, chiếu sáng căn nhà, vợ chú đang tắm mình trong ánh nắng, đứng trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho chú, cô con gái mười tuổi của chú kéo góc áo chú, làm nũng đòi chú tan làm mua cho con bé món hạt dẻ xào đường mà nó thích nhất, sau đó lấy lòng mang bữa sáng đến cho chú, còn vợ chú thì đứng bên cạnh che miệng cười, bảo chú tối nay về sớm, vì hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."
Giọng ông ta khàn khàn dần trở nên bình tĩnh, dường như nhớ rõ từng chi tiết của ngày hôm đó.
"Chú nhớ vợ và con gái đứng ở cửa mỉm cười vẫy tay chào chú, hai mẹ con đều có cùng một biểu cảm, mang theo sự mong đợi, mong đợi chú tan làm về nhà mang quà, chú thì chỉ biết bất đắc dĩ nghĩ, nên mua gì cho phù hợp đây."
Nói đến đây, trên mặt người đàn ông nở nụ cười, nhớ lại gia đình hạnh phúc của mình.
Nhan Bạch thì ngồi bên cạnh, như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe ông ta kể chuyện, rất nghiêm túc, sau khi ông ta nói xong, cô gật đầu.
"Ừm, sau đó thì sao?"
"Sau đó, lúc tan làm là 6 giờ, chú đến trung tâm thương mại mua hạt dẻ xào đường, hoa hồng và quà kỷ niệm ngày cưới, trên đường về nhà cứ nghĩ đến biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197903/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.