Bánh ngọt mà Kỷ Bạch Mặc làm rất hợp khẩu vị của cô, như thể được làm riêng cho cô vậy.
Bây giờ, mỗi món ăn mà anh ta chọn đều là món cô thích.
Nhan Bạch ngồi đối diện Kỷ Bạch Mặc, nhìn anh ta, cong môi, trong mắt đen láy mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu, Kỷ Bạch Mặc dường như càng ngày càng bí ẩn, càng ngày càng thu hút cô... ...
Sau bữa trưa, Nhan Bạch mua quà sinh nhật cho Kỷ Như Ngọc rồi về nhà, đến lúc tham dự tiệc sinh nhật của Kỷ Như Ngọc thì tặng cho cậu ấy.
Trên đường đến bãi đậu xe, đèn trong bãi đậu xe ngầm rất mờ, rất khó nhìn rõ mọi vật, vào thời điểm này, bãi đậu xe không có ai ngoài xe đang đỗ, có vẻ rất yên tĩnh, Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc đi trong bóng tối, tiếng bước chân hòa lẫn vào nhau.
"Lộp cộp..."
Đáy mắt Nhan Bạch đen kịt, lông mi run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh mang theo ý cười, trông vô cùng ngọt ngào, đôi môi hồng nhạt khẽ mấp máy, cô lên tiếng.
"Anh đúng là hay bị người ta ghét, phía sau luôn có đuôi bám theo -"
Họ bị theo dõi, người phía sau ẩn nấp rất kỹ, ở nơi yên tĩnh như bãi đậu xe, cố gắng che giấu tiếng bước chân của mình, về cơ bản là đi theo tần suất bước chân của Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc, hòa lẫn âm thanh vào đó.
Đối phương làm rất hoàn hảo, rõ ràng là một cao thủ rất giỏi che giấu tung tích, nhưng vẫn bị phát hiện, vì...
Có phòng livestream...
#Oa, có kẻ tìm đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197866/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.