"Chó c.ắ.n ch.ó, khó coi." Nhan Bạch có vẻ không hứng thú lắm, cô nhìn chằm chằm chiếc hộp nhỏ tinh xảo trong tay, bên trong là bánh ngàn lớp mà Kỷ Bạch Mặc tặng cô, đã cám dỗ cô cả buổi sáng, haiz, rất muốn ăn, nghĩ vậy, cô mím môi, đầu lưỡi l.i.ế.m đôi môi hơi khô...
114 chắc là hiểu, không có gì có thể cám dỗ ký chủ tham ăn nhà nó hơn đồ ăn ┑( ̄Д ̄)┍.
"Đều tại cô ta..." Sắc mặt Nhan Ngọc Kiều tái nhợt, nhìn bàn tay bị Nhan Thế Lương hất ra, oán hận nhìn Nhan Bạch vẫn luôn thản nhiên, nghiến răng nghiến lợi, không quan tâm đến gì khác, xông lên định tát Nhan Bạch một cái.
"Đều là cô bôi nhọ tôi, nhất định là như vậy!! Tôi không làm, tôi không làm gì cả."
Hành động này của cô ta thực sự nằm ngoài dự đoán, Nhan Thế Lương không hề nhận ra, cũng không kịp ngăn cản, tuy Dương Hải Mị cảm thấy tát con nhỏ ti tiện Nhan Bạch này một cái sẽ rất hả hê, nhưng e rằng chuyện Nhan Ngọc Kiều bị đuổi ra khỏi nhà họ Nhan sẽ không thể cứu vãn được nữa, Nhan phụ cũng không ngờ tới.
"A, ký chủ đại nhân, phía sau ngài!" 114 hét lên.
Nhan Bạch quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Nhan Ngọc Kiều đang xông về phía mình, cùng với bàn tay đang giơ lên của cô ta, Nhan Bạch mím môi, nhìn vào sâu thẳm đáy mắt đối phương, sau đó giơ tay lên, nắm lấy tay Nhan Ngọc Kiều, rồi tát vào mặt cô ta một cái.
"Chát..." Một tiếng tát vang dội vang lên trong phòng.
Ngoài dự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197851/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.