Hai người này, dù là ai, ông ta cũng không dám đắc tội.
Hiệu trưởng kể lại tình hình đại khái cho Mộ Phạn với vẻ mặt rất căng thẳng, trong lúc đó, Mộ Phạn vẫn không hề thay đổi sắc mặt, chỉ là khi nghe nói Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc cùng mất tích, trong mắt anh ta mới xuất hiện chút gợn sóng.
"Đi." Mộ Phạn phất tay, một nhóm người đi theo anh ta, nhóm còn lại ở lại hiện trường dọn dẹp tàn cuộc.
"Từ từ... Em gái tôi cũng ở đó, thiếu tướng Mộ có thể dẫn tôi đi cùng không?" Nhan Thế Lương nghe thấy cuộc đối thoại bên này, vội vàng chạy đến, lời này nói rất hợp tình hợp lý, người bình thường có lẽ sẽ đồng ý, nhưng mà...
"Xin lỗi, không được phép." Mộ Phạn ngước mắt nhìn Nhan Thế Lương, lạnh nhạt nói, anh ta là người tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, là quân nhân nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh của cấp trên, tính cách vô cùng nghiêm khắc, chưa bao giờ phá vỡ quy tắc vì bất kỳ ai, lạnh lùng thờ ơ, không giỏi giao tiếp.
Vẫn giữ nguyên khuôn mặt tuấn tú không biểu cảm, Mộ Phạn sải bước dài, ngồi vào xe, sau đó lái xe rời khỏi trường học, tìm kiếm tung tích của Kỷ Bạch Mặc và Nhan Bạch dọc theo đường đi.
Nhan Thế Lương nhìn bóng dáng Mộ Phạn rời đi, nhíu mày, lấy điện thoại di động ra, huy động lực lượng của Nhan gia tìm kiếm Nhan Bạch, Nhan gia bọn họ cũng không phải dạng vừa. ...
Mộ Phạn dẫn người lái xe dọc theo đường đi cuối cùng cũng tìm thấy vị trí của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197805/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.