Trong nháy mắt, mọi người trong hội trường hơi hoảng sợ kêu lên...
"Chuyện gì vậy? Trời ơi! Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Sao đèn lại đột nhiên tắt? Cúp điện sao?"
"Tôi không nhìn thấy gì cả, làm sao xem biểu diễn được, vừa mới thấy hơi hứng thú..."
"Đúng vậy, đúng vậy, là đột ngột cúp điện, hay là trường học chưa chuẩn bị tốt thiết bị?"
"Trường học cũng không chuẩn bị kỹ những thứ này, bây giờ phải làm sao, không nhìn thấy gì cả, là bóng đèn bị hỏng, hay là mất điện, mau sửa chữa đi."
DTV
Hầu hết mọi người đều tỏ vẻ khó chịu, không ai thích bóng tối, trong bóng tối không nhìn thấy gì cả, điều này có nghĩa là không biết, vì mắt không nhìn thấy gì trong bóng tối, mà không biết thì luôn khiến người ta sợ hãi và bất an, nên rất nhiều người sợ bóng tối.
Sau đó, có tiếng động vang lên.
"Đoàng..." Trong bóng tối có tiếng s.ú.n.g, bị chôn vùi trong tiếng oán trách của mọi người, gần như không có mấy người nghe thấy tiếng s.ú.n.g nổ, mà viên đạn này nhắm thẳng vào vị trí của Kỷ Bạch Mặc.
Nhan Bạch đứng trên sân khấu, khi xung quanh chìm vào bóng tối, cô không hề hoảng loạn, trước tiên là kéo Mộc Vân Ân trước mặt lại, đưa cô ấy ra phía sau phông nền.
Sau đó, liền nghe thấy tiếng s.ú.n.g vang lên.
"Bạch Bạch, xảy ra chuyện gì vậy?" Mộc Vân Ân căng thẳng, vô thức coi Nhan Bạch là chỗ dựa, nắm lấy tay cô, nhỏ giọng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
"Suỵt... Cậu cứ ở đây nhé, mình đi xem sao."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197796/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.