Nhan phụ bỏ đi, Dương Hải Mị không thể tin nổi ôm mặt, dấu tay đỏ ửng trên mặt vô cùng bắt mắt, mang theo cơn đau rát, rõ ràng Nhan phụ không hề nương tay, bà ta thực sự đã ăn một cái tát, chỉ là trong lòng bà ta không sao hiểu nổi.
Nhan phụ vậy mà lại vì con nhỏ không phải con ruột của mình mà đ.á.n.h bà? Còn bênh vực con nhỏ đã bắt nạt con gái bà.
DTV
"Anh..." Nhan Ngọc Kiều hoàn hồn, nhìn Nhan Thế Lương với vẻ mặt đáng thương như hoa lê đái vũ.
"Tự giải quyết cho tốt." Nhan Thế Lương lạnh lùng nhìn Nhan Ngọc Kiều, sau đó đi đến chỗ Nhan Bạch, người vẫn im lặng nãy giờ, giọng nói trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, anh hơi cúi người, nhìn Nhan Bạch.
"Anh đưa em lên lầu nghỉ ngơi nhé?"
"Vâng..." Nhan Bạch khẽ gật đầu, trông vô cùng ngoan ngoãn, không hề tỏ ra đáng thương như Nhan Ngọc Kiều, cũng không nói thêm gì, chỉ cụp mắt xuống, lông mi run rẩy, đi theo sau Nhan Thế Lương, hai người cùng lên lầu hai.
"Bạch Bạch, anh xin lỗi, hôm nay anh đã hiểu lầm em." Nhan Thế Lương đứng trước cửa phòng Nhan Bạch, nói với cô, trong giọng nói như chứa đựng lời xin lỗi.
"Không sao..." Nhan Bạch nghe thấy Nhan Thế Lương nói, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo phản chiếu bóng dáng của Nhan Thế Lương, cô mỉm cười, vẫn ngoan ngoãn và ngọt ngào như trước, má lúm đồng tiền hiện rõ trên mặt, mái tóc đen dài buông xuống, cô nghiêng đầu, nói.
"Anh... thật ra anh tin tưởng em đúng không, vì anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197787/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.