Nhan Thế Lương nhìn thấy những thứ này có chút do dự, anh nhìn Nhan Bạch đang đứng bên cạnh mình, lại nhìn mấy người trước mặt, hỏi.
"Thứ này thực sự được lấy ra từ gầm giường của Nhan Bạch sao?"
"Cậu chủ, đúng vậy, sáng nay cô Nhan Bạch quên mang đồ dùng trên lớp, nên cô Ngọc Kiều đã lấy chìa khóa dự phòng từ tôi, đến phòng cô Nhan Bạch để lấy đồ, kết quả lại phát hiện ra thứ này." Quản gia Lưu đứng bên cạnh, tận tụy bước lên một bước, nói rõ ngọn nguồn, dù sao ông cũng là người chứng kiến gián tiếp.
Lần này, Nhan Thế Lương càng có xu hướng tin tưởng Nhan phụ và những người khác, anh nhìn Nhan Bạch, Nhan Bạch ngước mắt lên, đôi mắt to tròn đen láy trong veo không chút tạp chất, long lanh nước, trên khuôn mặt trẻ con mềm mại là vẻ quật cường và chút ủy khuất, không biết tại sao, Nhan Thế Lương lại cảm thấy áy náy, anh dời mắt đi, muốn tránh ánh mắt của cô.
"Em biết, mọi người đều tin lời chị Ngọc Kiều, nhưng mà, em vẫn muốn nói."
Nhan Bạch thu hồi ánh mắt khỏi Nhan Thế Lương, đồng thời cũng từ từ buông tay khỏi góc áo Nhan Thế Lương, bước lên trước một bước, giọng nói tuy mềm mại, nhưng lại trong trẻo không thể bỏ qua.
"Em không hề để quên bất kỳ thứ gì ở nhà, tại sao chị Ngọc Kiều lại nói em có đồ để quên ở nhà, lại còn tự ý vào phòng em? Hôm nay chị Ngọc Kiều cư xử rất kỳ lạ, mà mọi người lại không hề chú ý, mọi người luôn chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197784/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.