"Nhan Bạch, cậu đã nói lớp chúng ta là một chỉnh thể, nên cậu phải nhanh chóng khỏe lại, chúng tôi đợi cậu trở về, lớp 7/3 chúng ta mới là một chỉnh thể hoàn chỉnh."
"Đúng vậy, Nhan Bạch, nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
"Lúc đến chúng tôi cũng đã biết cậu cần gì, nên đã mua mỗi thứ một ít, hy vọng cậu có thể dùng được."
"Chúng tôi đợi cậu trở về."
"Ừ, đợi cậu quay lại lớp, trở lại chỉnh thể của chúng ta."...
Mọi người lớp 7/3 sôi nổi lên tiếng, đều chân thành mong Nhan Bạch nhanh chóng bình phục, và hy vọng sớm gặp lại Nhan Bạch trên lớp.
"Cảm ơn mọi người, mình rất vui." Nhan Bạch vừa ăn bánh kem nhỏ bằng thìa, vừa nghe mọi người nói, có vẻ rất vui, đôi mắt sáng lấp lánh, như những ngôi sao đang lấp lánh, trên môi hồng dính chút vụn bánh kem, mái tóc đen dài vốn ngoan ngoãn, có vài sợi không nghe lời dựng lên, trông vô cùng ngốc nghếch đáng yêu, giọng nói của cô cũng rất nghiêm túc.
"Mình nhất định sẽ nhanh chóng khỏe lại, sau đó quay lại lớp."
Ồ, thì ra đây là cảm giác được quan tâm, hình như rất tốt, có vẻ thích cảm giác này...
Khóe miệng Nhan Bạch cong lên, sâu trong đáy mắt là một mảnh đen tối sâu thẳm, như thể sẽ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Sau đó, mọi người lớp 7/3 không ở lại lâu liền rời đi, người quá đông, ở lại đây cũng không tiện, Nhan Bạch bây giờ là người bệnh, cần nghỉ ngơi.
Nhan Thế Lương lại một lần nữa phát hiện ra một mặt khác biệt rõ ràng của em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197729/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.