Đêm đen như mực, đêm khuya, hầu hết mọi người đều đang chìm trong giấc ngủ, lúc này, trong biệt thự Kỷ gia...
"Xem ra số tôi khổ, bị người ta đuổi như đuổi tà."
Kỷ Bạch Mặc ngồi trước bàn gỗ chạm khắc gỗ đàn hương, giọng nói chậm rãi, vẻ mặt lười biếng, người dựa vào ghế sofa da màu đen mềm mại, hai chân thon dài bắt chéo, trên tay cầm ly rượu pha lê cao lắc nhẹ, chất lỏng đỏ thắm bên trong dưới ánh đèn phản chiếu, màu sắc xinh đẹp cũng nhuộm đỏ đôi mắt màu hổ phách của Kỷ Bạch Mặc, trông vô cùng yêu dị bắt mắt.
DTV
Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên, các ngón tay của bàn tay kia khẽ gập lại, gõ nhẹ lên bàn, âm thanh trong đêm tối yên tĩnh này càng thêm rõ ràng.
Chiếc kính gọng vàng trên mũi đã được tháo xuống từ lâu, trên tròng kính là những vết nứt nhỏ, Kỷ Bạch Mặc không bị cận thị, chiếc kính này chỉ để che giấu con người thật của anh ta.
Mà bây giờ, đó chính là con người thật của anh ta, giống như Nhan Bạch, con người thật trong bóng tối.
"Anh đã sớm biết tôi muốn đến g.i.ế.c anh!" Một người đàn ông nằm quỳ dưới đất, trên người mặc quần áo hòa vào bóng đêm, cả người nằm sấp trên sàn nhà với tư thế kỳ quái, khuôn mặt vốn đã bình thường giờ bị vặn vẹo đến mức đáng sợ, hai mắt đỏ ngầu, mặt sưng tím, hơi thở thoi thóp, như thể sắp c.h.ế.t đến nơi.
"Đúng vậy, vì vậy trò chơi ám sát nên kết thúc." Kỷ Bạch Mặc như cảm thấy hơi nhàm chán,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197725/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.