Đó là một khuôn mặt rất tinh xảo, có thể gọi là yêu nghiệt.
Đôi lông mày dài hẹp, hơi xếch lên, mang theo chút câu dẫn, nhưng không hề nữ tính, hàng mi dày rậm như lông vũ đen nhánh, đôi mắt không phải màu đen tuyền, mà mang theo chút màu hổ phách, màu sắc rất đẹp, đôi môi đỏ mọng, như được tô son đỏ tươi, lúc này hơi nhếch lên, nụ cười nho nhã lại mang theo chút lạnh lùng.
Đôi tay của anh ta cũng rất tinh xảo đẹp đẽ, thon dài trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, lúc này đang đặt trên cà vạt, dường như đang chỉnh lại cà vạt, yết hầu chuyển động, có thể thấy, anh ta là một người rất cẩn thận, quần áo trên người, tóc tai đều được chải chuốt gọn gàng.
"Chú nhỏ, người bị thương chính là bạn học này của cháu, có thể ưu tiên đưa cậu ấy đi chữa trị vết thương trước không ạ?" Kỷ Như Ngọc thấy Kỷ Bạch Mặc đến, liền bước lên nói, tay vô thức nắm chặt, tuy chú nhỏ của cậu ta luôn ôn hòa nho nhã, nhưng cậu ta luôn vô thức cảm thấy áp lực và căng thẳng, khi nói chuyện cũng như đang chịu áp lực rất lớn, vì cậu ta biết, chú nhỏ không hề giống như vẻ bề ngoài.
"Đương nhiên là được." Kỷ Bạch Mặc bước lên, nhìn Nhan Bạch đang ngồi trên tảng đá, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Nhan Bạch, như đang tự giới thiệu với cô, lên tiếng.
"Tôi tên là Kỷ Bạch Mặc, chú của Như Ngọc." Thật ra nói là chú của Kỷ Như Ngọc, nhưng Kỷ Bạch Mặc cũng không lớn tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197720/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.