Phương Lê nguyên bản là muốn giữ Hứa Dương ở lại Diêm gia một vài ngày sau đó chờ tin điều tra của Diêm Mặc Nghiêu để xem rốt cuộc là chuyện thế nào nhưng không ngờ tới vừa tới tối thì Hạ Minh đã lộc cộc chạy đến Diêm gia đòi đón người về.
Sau đó Hạ Minh lại hỏi vì sao Hứa Dương lại nghĩ gã có người thương, thì Hứa Dương bộ dạng muốn khóc mà nói nghe loáng thoáng người làm trong nhà nói gã đang chuẩn bị kết hôn. Chính là Hạ Minh thật chỉ muốn nổi điên nhưng nhìn Hứa Dương mặt mũi tèm lem nước mắt thì đau lòng không thôi. Vội vàng giải thích ra, đó là gã đang chuẩn bị để cầu hôn Hứa Dương.
Cả hai ngồi mà nói rõ mọi chuyện, Hứa Dương vừa vui vừa ngượng khi thấy bản thân xớn xác mà hiểu làm Hạ Minh, sau đó lại chuẩn bị cùng Hạ Minh về.
Phương Lê cùng Diêm Mặc Nghiêu tiễn họ đến tận cửa, chính là Phương Lê liền túm tay Hứa Dương mà nói:" tuy là hiểu lầm được sáng tỏ tạo cũng vui thay cho mày, nhưng mắc gì nửa đêm nửa hôm liền vội về, ở hai ba ngày rồi về k được sao?"
" Ầy, hai ngày nữa khai giảng thì gặp lại mày làm như ta đi di dân không bằng, sau này tao sẽ thường tới nhà mày ăn chực mà "
Phương Lê nghe Hứa Dương không tìm không phổi nói chỉ biết thở dài thở dài.
“ sao tao có cảm giác như gả con gái đi vầy nè, mà khốn nạn là đứa con gái lại đang muốn về với chồng nó ngay mới khổ chứ."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931644/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.