Quản gia sau khi mở cửa cho Phương Lê xuống liền hướng cậu mà nói.
“Tiên sinh đã trở lại.”
" Anh ấy về rồi sao ạ? Tại sao về lại không báo con một tiếng chứ, cám ơn chú con vào trước đây."
Phương Lê nghe Diêm Mặc Nghiêu về đã vui đến nở hoa, nhanh chóng bước vào bên trong, nhưng vừa đến sảnh trong đã nghe tiếng ồn ào của Nhạc Văn Hi, nhìn kĩ liền thấy ba kẻ kia đang bị bảo tiêu kéo ra ngoài.
Nhạc Văn Hi vừa thấy bóng dáng của Phương Lê liền lập tức vọt tới, nhưng bảo tiêu nhanh chóng cản y lại không để y đến gần Phương Lê. Nhạc Văn Hi khóc lóc ỉ ôi mà nói.
" Phương Lê, Phương Lê là do tớ sai, tớ xin lỗi, tớ thật sự xin lỗi cậu, tớ không nên vu hãm cậu, tớ chỉ nhất thời bị nóng đầu, xin cậu xin cậu hãy nói giúp tớ,... Nói với phụ thân đừng đuổi tớ đi. Cầu xin cậu..."
Phương Lê còn hoang mang chưa hiểu mô tê ất giáp gì thì bảo tiêu đã kéo Nhạc Văn Hi đi. Chính là Nhạc Lâm Hoa lớn tiếng hô lên, cố gắng áp chế lửa giận mà nhìn Diêm Mặc Nghiêu nói.
" nếu con một hai đuổi bọn họ đi thì ta cũng theo họ ra ngoài ở."
" Trong lòng của ngài, mấy người họ còn quan trọng hơn so với đứa con ruột là ta đúng không?" Nghe bà nói Diêm Mặc Nghiêu như phát rồ mà gầm lên, Nhạc Lâm Hoa không khỏi run rẩy, nhưng vẫn không thể hạ mặt mũi mà cứng giọng nói tiếp.
" Hiện tại là con đang làm quá mọi chuyện.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931626/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.