Ngày hôm khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Diêm Mặc Nghiêu liền nắm tay Phương Lê xuống nhà. Ăn xong bữa sáng thì cả hai phải xuất phát đi hưởng tuần trăng mật, nhưng trước đó có một chuyện quan trọng cần làm, chính là kính trả cho Nhạc lão phu nhân.
Nhạc Văn Hi cùng 2 anh em Diêm gia cũng có mặt sẵn, vừa thấy Diêm Mặc Nghiêu liền đồng loạt đứng dậy.
Nhạc Văn Hi nhìn bàn tay Diêm Mặc Nghiêu đang nắm lấy tay Phương Lê cả người đều cảm thấy khó chịu, cả một đêm y lăn qua lộn lại không thể ngủ được, đầu óc đều suy nghĩ vẩn vơ không biết trong phòng Diêm Mặc Nghiêu và Phương Lê đang làm cái gì. Càng nghĩ y chỉ càng cảm thấy Phương Lê nên đi chết đi.
Bên này Phương Lê nhận tách trà từ quản gia sau đó hai tay nâng lên kính Nhạc Lâm Hoa mà nói.
" Mẹ, mời ngài dùng trà."
Nhạc Lâm Hoa thì cười đến không khéo được miệng tiếp nhận tách trà uống một ngụm sau đó đưa một bao lì xì đỏ thẫm cho Phương Lê còn nói mấy câu chúc mừng này nọ.
Phương Lê bây giờ là trưởng bối, nên cũng đã chuẩn bị vài bao lì xì, sau đó lần lượt đưa cho nhóm Nhạc Văn Hi đang đứng một bên.
" Phương Lê có lòng, mấy đứa cũng nhận đi. Tuy rằng Phương Lê thân phận trưởng bối, nhưng tuổi tác cũng nhỏ hơn mấy đứa, về sau cứ kêu tên đi." Nhạc Lâm Hoa vừa nói dứt lời thì giọng của Diêm Mặc Nghiêu lại vang theo sau đó.
" Vậy thì sau này các ngươi cũng không cần gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931621/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.