Nhạc Văn Hi ngồi bệt dưới sàn phòng tập, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía góc ngày chỗ Hứa Dương cùn Phương Lê đang đứng, y không biết Phương Lê đang nói gì mà Hứa Dương lại kích động nắm chặt tay cậu, sau đó Phương Lê lại để tay ở môi làm bộ dáng im lặng. Nhạc Văn Hi nhìn cả lòng đều ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn lao đến cào nát cái mặt đang cao hứng của Phương Lê ra.
Buổi học kết thúc Phương Lê đeo Balo mà hướng đến bãi đỗ xe, Diêm Mặc Nghiêu đã ăn bài tài xế đưa đón cậu hằng ngày. Tài xế ngồi trên xe nhác thấy bóng của Phương Lê vội vàng bước xuống thay cậu mở cửa xe.
"Phương Lê."
Phương Lê đang muốn lên xe, nghe Nhạc Văn Hi gọi thì dừng lại, sau đó xoay đầu lại nhìn. Nhạc Văn Hi nhanh chóng bước đến bộ dáng thân quen mỉm cười mà nói
" Ngồi xe tớ đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu."
" Ở đây đâu có ai mày thảo mai làm gì, tao biết tỏng cái tính của mày rồi bớt giả vờ cho sang.,"
Nói xong Phương Lê trực tiếp lên xe đóng cửa lại. Xe cũng nhanh chóng chạy đi, Bên này xe của Nhạc Văn Hi cũng đã chạy tới, y leo lên khuôn mặt liền nhăn nhó âm trầm. Xe của Phương Lê và Nhạc Văn Hi trước sau chạy vào sảnh, người giữa việc cũng nhanh chóng chạy tới để mở cửa cho cả hai. Chính là cùng đi vào một sảnh lớn nhưng Phương Lê lại rẽ trái còn Nhạc Văn Hi thì rẽ phải.
" Ú.... Sao hôm nay anh lại về sớm vậy?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931616/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.