Cố Tu nhìn Diêm Mặc Nghiêu đột nhiên xuất hiện không biết hắn có nghe được hay không, nên cũng dứt khoát mà nói ra ý nghĩ của chính mình.
" Diêm đổng, Phương Lê còn rất trẻ, nếu ngài thật sự thương cậu ấy nên suy xét lại mọi chuyện cho cẩn thận. Cậu ấy có thể chưa suy nghĩ thấu đáo ngài cũng phải giải thíchủ cho cậu ấy hiểu chứ. Nếu ngài cứ một mực như vậy mà không nghĩ đến tương lai cậu ấy sau này thì thật quá ích kỉ. Đó không gọi là tình yêu."
Diêm Mặc Nghiêu còn chưa kịp nói gì, thì Phương Lê đã tức giận, phẫn nộ nhìn Cố Tu gằng giọng.
" Ngươi có bệnh đúng không? Đây là chuyện của ta liên quan gì đến ngươi. Rảnh rỗi xen vào việc người khác như vậy à?"
Phương Lê đã rất vất vả mới chờ được Diêm Mặc Nghiêu phun ra vài lời hứa hẹn, còn nghĩ đến chuyện kết hôn, trước đây cậu từng khổ sở trong mối quan hệ này đâu ai biết. Vậy mà giờ lại có kẻ dám đâm thùng bể, dám kêu ông chú của cậu suy nghĩ lại, Phương Lê thật sự muốn lao qua cào sọc caro lên mặt Cố Tu ghê nơi.
Cố Tu nhìn Phương Lê phẫn nộ cũng không tức giận mà tiếp tục nói.
" Cậu còn nhỏ, nên luôn thấy tình yêu rất quan trọng, tôi có thể hiểu được, nhưng cậu cũng phải học được cách phân biệt, tôi chỉ không đành lòng cậu vì một mối tình lại muốn chôn vùi tương lại tươi đẹp và cả mạng sống như vậy, tôi chỉ hi vọng sau này được thấy cậu toả sánv rực rỡ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931608/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.