Phương Lê nhẹ nhàng đung đưa xích đu, cảm giác như có người đang nhìn rất rõ ràng và mãnh liệt khiến cậu không thể nghĩ rằng bản thân gặp ảo giác được nữa.
Cả người Phương Lê liền sinh ra bức bối, cậu thầm nghĩ kẻ nào có sở thích nhìn lén thế? Mẹ nó bố mà biết được thì bố tán cho vêu mồm.
Phương Lê đột ngột đứng lên, hùng hổ hướng tới cái cây duy nhất có thế nấp ở hoa viên này. Chính là bộ dáng ăn tươi nuốt sống muốn xem thằng nào dám nhìn lén, nhưng khi thấy được người đứng phía sau cây liền sửng sốt, sau đó trong lòng có chút thất vọng, tâm trạng muốn chửi thề khi nãy cũng như bóng xịt mà ủ rũ, xoay người bỏ đi.
Lý Duy Khải nhìn Phương Lê đầu tiên là sinh khí sau đó lại mất mát ủ rũ liền nghi hoặc. Phương Lê tức giận vì y nhìn lén y có thể hiểu, nhưng sao lại thất vọng?
Còn bên này Phương Lê trực tiếp về phòng, cậu vừa về liền lăn ra giường mà video call với Hứa Dương tiếp, cũng nói ra việc khi nãy có gặp Diêm Mặc Nghiêu. Hứa Dương vừa nghe liền làm một bộ biểu tình thì ra là thế sau đó liền nói.
" Cho mày coi cái này, chờ tao tí.... Mới gửi rồi đó bấm vào xem đi."
" Cái gì vậy? " Phương Lê không hiểu, có chút tóc mò bấm vào bức hình Hứa Dương vừa gửi, đó là tấm hình được phóng to vừa nhìn Phương Lê liền ngây ngẩn.
" Mày nhìn thấy không? Tuy là chụp lại nhưng nhìn đi ánh mắt kìa, tao nhìn mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931598/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.