Vốn dĩ Phương Lê là muốn ở lại đêm nay, nhưng từ tối hôm qua, tinh thần cậu đã không yên, cố gắng cũng chống được tới chiều. Bây giờ cậu thật sự rất mệt mỏi, nếu ở lại ngủ mà gặp lại cơn ác mộng như đêm trước thì cậu sẽ gục ngã mất.
Nên dùng xong bữa chiều, Phương Lê liền xin phép đi về
“Ta đưa cậu về, đi thôi.” Diêm Mặc Nghiêu đứng dậy nói.
Trên bàn người đều khiếp sợ ngây ngẩn cả người, đặc biệt là Diêm Bác Phong, Diêm Học Ấn cùng Nhạc Văn Hi trong lòng đều là khiếp sợ, kinh ngạc. Diêm Mặc Nghiêu ngày thường đều là một bộ dạng tảng băng ít nói, ít cười, chưa bao giờ có thái độ nhiệt tình với người khác, hiện giờ lại chủ động nói đưa Phương Lê về nhà, nên bọn họ kinh ngạc đó là chuyện hiển nhiên.
Phương Lê cũng có chút sửng sốt, sau khi nói tạm biệt Nhạc lão phu nhân liền đứng dậy cùng Diêm Mặc Nghiêu đi ra ngoài.
Hành động của Diêm Mặc Nghiêu khiến cho Nhạc Văn Hi đang háo hứng mong chờ tiệc sinh nhật liền hỗn loạn. Y đang đã tính toán hết, nếu khi Phương Lê bước vào Diêm gia, ở đây không ai chống lưng giúp đỡ, y sẽ dễ dàng hạ bệ, cho Phương Lê biết thế nào là mùi đời.
Nhưng nếu Diêm Mặc Nghiêu cũng muốn nhận nuôi Phương Lê, như vậy Phương Lê liền có một cây đại thụ lớn để dựa vào, đối với y là vô cùng bất lợi.
Bọn người Nhạc Văn Hi đều biết nguyên nhân mà họ được Diêm gia nhận nuôi, họ cũng biết sự phản đối của Diêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931592/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.