Phương Lê lại từ trong mộng lần nữa tỉnh dậy, cậu liền trực tiếp suy nghĩ phân tích giấc mơ. Nếu cậu không trọng sinh hẳn cậu cũng không tin tưởng về giấc mơ này, nhưng cậu đã trọng sinh lại một đời nên cậu tin vào giấc mơ tin vào điềm báo của nó.
Sáng sớm, Phương Lê bước xuống nhà ăn, cố gắng nâng cao tinh thần mà ăn một bữa sáng thật ngon. Nhưng cậu có ngụy trang ổn thế nào, Diêm Mặc Nghiêu cũng nhìn ra tinh thần của Phương Lê sáng nay không ổn.
Chỉ là trước mặt nhiều người, hắn cũng không tiện mở miệng, trong lòng thầm nghĩ có phải lạ chỗ nên cậu ngủ không ngon hay không?
" Bữa sáng có hợp khẩu vị con không?" Nhạc Lâm Hoa ngồi trong bàn mỉm cười từ ái hỏi Phương Lê.
" Dạ ngon ạ!"
" Hai ngày này ta ăn chay, đã làm khổ con phải ăn cùng."
" Dạ không khổ, con mỗi tháng cũng có vài ngày ăn chay, thức ăn thanh đạm cũng tốt cho việc dưỡng sinh."
" Con không nói xém chút ta cũng quên, con cùng Văn Hi đều học khiêu vũ, trong nhà có Văn Hi cũng thường xuyên ăn đồ thanh đạm". Chính là đang nói lại như nhớ ra điều gì, Nhạc Lâm Hoa đột nhiên hỏi
" Con và Văn Hi học cùng một trường đúng không?"
" Dạ, còn chung một lớp nữa." Phương Lê ngoan ngoãn trả lời.
" Lần thì này Văn Hi chỉ đạt hạng 2, còn rầu rĩ không vui, nên ta cho anh em bọn họ cùng nhau đi du lịch nước ngoài cho khuây khoả giải sầu. Nhưng thằng bé luôn yêu cầu bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931590/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.