Diêm Bác Phong cùng Diêm Học Ấn cũng không về phòng của họ mà cùng đến phòng của Nhạc Văn Hi.
Khi cửa phòng đóng lại sắc mặt của Nhạc Văn Hi liền khó coi
" Không lẽ nãi nãi sẽ nhận nuôi Phương Lê sao? Sau này nó sẽ là người của Diêm gia, nó cùng chúng ta sống dưới một mái nhà ư?"
" Dựa vào lời của nãi nãi anh nghĩ hình như là vậy đó." Diêm Học Ấn nói tiếp: " khi nãy nãi nãi nói em đưa Phương Lê đi tham quan nhà để quen hoàn cảnh, còn không được hờ hững với cậu ta, còn bảo cậu ta xem đây là nhà mà tự nhiên, thái độ thì ân cần nồng nhiệt còn không phải muốn nhận nuôi cậu ta thì còn là gì nữa."
Diêm Bác Phong càng nghe càng tức giận lại khó hiểu.
“Chúng ta chỉ đi du lịch 10 ngày, vậy mà nãi nãi lại muốn nhận nuôi thằng đó, trước đây chưa nghe nãi nãi biết nó. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra chứ."
Nhạc Văn Hi vô cùng khủng hoảng, y hiện tại vô cùng sợ, Phương Lê trước nay đều đè y một cái đầu, chỉ từ khi y được Diêm giá nhận nuôi y mới cảm thấy hơn Phương Lê, nếu như giờ đây Phương Lê cũng bước chân vào Diêm giá, vậy y còn gì nữa....
" Văn Hi, Văn Hi, em làm sao vậy?"
Diêm Bá Phòng thấy sắc mặt Nhạc Văn Hi có chút không đúng vội vàng mà hỏi
" Chỉ là em nhớ đến thái độ trước đây của Phương Lê và ba mẹ nó, bóng ma trong lòng không thể tiêu trừ, hơn nữa ba mẹ nó lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931588/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.