Trợ lý Diêm Mặc Nghiêu đem mấy phần tài liệu đưa cho Phương Lê rành mạch mà giải thích.
" Bọn họ đã đồng ý hoà giải, hoàn lại tài sản của ba mẹ cậu, chỉ là hiện giờ không đủ tiền mặt để trả, văn kiện này chính là bất động sản cùng cổ phần của hai vợ chồng Triệu gia và con họ,sẽ được chuyển qua tên cậu,số còn thiếu họ cũng đồng ý mỗi tháng sẽ chi trả đến khi hết thì thôi."
Phương Lê vừa nghe vừa mở ra tập văn kiện xem nội dung, sau đó nhanh chóng kí tên. Từ Nguyệt San nhìn thấy động tác của cậu liền khóc lóc mà khẩn cầu.
" Phương Lê, trước kia mợ không tốt, là mợ sai, mợ tại đây xin lỗi con, mợ cầu xin con ít nhất để lại cho chúng ta căn nhà để ở, bằng không chúng ta thật sự không còn nhà để về."
" Các người không còn nhà để về liên quan gì đến tôi? Nếu các người nghĩ tôi vì tình thâm mà mủi lòng thì mấy người nghĩ nhiều rồi, mấy người càng thảm tôi càng vui."
" Phương Lê, con không xem chúng ta ra gì thì con cũng nên nghĩ về ông ngoại chứ. Sức khoẻ ông ngoại không tốt nếu ông tỉnh táo biết được ông không còn nhà để về thì như thế nào?"
Triệu Quang Khánh nôn nóng nhìn Phương Lê cầu xin. Phương Lê nghe chỉ nhếch môi cười lạnh, nhàn nhạt nói.
" Vậy tốt nhất ông ngoại không nên thanh tỉnh, xem như đó là điều may mắn của ông ngoại. Còn chuyện của ông ngoại sau này không cần các người nhọc lòng lo lắng, hiện giờ các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931582/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.