Mấy chị em hóa bi thương thành sức mạnh ăn uống, một bàn lớn đầy thức ăn ngon, ăn uống thả ga đến khi nào cái bụng to ra mới thôi.
“Này, chúng mình gọi nhiều như vậy, có thể ăn hết sao?” Trong mấy chị em, Thanh Thần ăn cái gì cũng rất lịch sự, không như ba người còn lại có thể ăn nhiều như vậy.
Thấy một bàn lớn tràn đầy thức ăn, Tư Mộ còn nói với người phục vụ những ngón ăn đó đều cho nhiều hạt tiêu một chút, sáng sớm không nhịn được đã nghĩ tông cửa xông ra rồi.
Ba người này không phải chị em tốt của cô mà là “trư yêu” sao? Sao có thể ăn nhiều thứ như vậy? Do mang thai sao?
“Ăn không hết cũng phải ráng mà ăn cho hết! Tóm lại là không thể lãng phí......” Diêu Dao nhét một miệng đầy thức ăn, bị nghẹn, sau đó uống một hớp súp lớn trước mặt để nuốt xuống. Nghe thấy Thanh Thần nói vậy..., cô vừa vỗ ngực cho thuận khí, vừa nói.
Sở Kỳ đưa cho Thanh Thần một cái càng cua lớn: “Cậu là người lịch sự, cậu gặm cái này!” Sau đó tự mình cũng bốc một con tôm hùm rồi lột vỏ.
Cũng lâu rồi Tư Mộ không có ăn nhiều như vậy, cho nên thấy một bàn đầy thức ăn ngon, liền không nhịn được mà động ngón tay, dù sao trong phòng này cũng chỉ có bốn chị em bọn họ, cũng không cần bận tâm hình tượng thục nữ.
“Mình nói này Thanh Thần, cậu như vậy là không được. Cậu theo bọn mình đi dùng cơm, nhưng mà cậu lại chỉ ăn một chút xíu, như mèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-quyen-the-ngon-thieu-cung-chieu-vo/531957/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.