Nhà hàng ầm ĩ, tiếng nói cười từng đợt từng đợt vang lên không ngừng, dường như Vu Hồng Tiêu muốn nói gì đó, nhưng Lý Nhiễm không nghe thấy gì cả.
Hoặc là nói, cô không muốn nghe.
"Cơ thể của em bẩm sinh đã yếu ớt, xác suất mang thai tương đối thấp."
Vu Hồng Tiêu nói rất uyển chuyển, anh không có nói không thể mang thai, dùng từ "xác suất" vô cùng hàm xúc.
Lý Nhiễm há miệng thở dốc, giống như cá mất nước, cổ họng như bị người ta kẹp chặt, không phát ra được âm thanh nào.
Cô chỉ cảm thấy mình bị bàn tay to lớn của số mệnh thao túng, không có sức chống trả.
Vu Hồng Tiêu nói một ít lời an ủi cô, bên tai Lý Nhiễm như có boom nổ vang lên không ngừng, không nghe thấy được gì nữa.
Phòng ngừa bản thân sẽ thất thố, cô lễ phép nói câu thất lễ, run rẩy xách túi bước nhanh ra khỏi nhà hàng.
Cô không quay đầu mà đi một mạch thật nhanh, như thể rời khỏi nhà hàng kia là có thể bỏ lại được cái tin dữ đó vậy.
Vẫn luôn chạy đến khi ngồi vào ghế lái, cô mới phục hồi lại tinh thần.
Đầu tựa vào tay lái, không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa, nước mắt cuối cùng không ngăn được mà lăn xuống bên má.
Trong lòng như có thứ gì đó tranh đoạt phân cao thấp, có chút không phục, cố chấp không thừa nhận.
Tại sao lại mà cô?
Lý Nhiễm lái xe, đến bệnh viện.
Khoảng ba giờ chiều, Lý Nhiễm cầm một xấp cáo báo bệnh án ngồi đối diện bác sĩ trong phòng khám bệnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-nay-toi-khong-ga-nua/620134/chuong-71.html