Edit: Nại Nại
(Đọc truyện ở trang chính chủ Wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người)
___
Lý Nhiễm giơ tay chém xuống không chút do dự chặt đứt hết thảy mọi chuyện, nói xong câu cuối cùng lập tức xoay người.
Buổi lễ loạn thành một đống, Hạ Nam Phương lập tức duỗi tay, theo bản năng muốn giữ chặt cô lại.
Cánh tay bị gắt gao nắm lấy, cô bình tĩnh lạnh lùng mà nhìn Hạ Nam Phương, sương lạnh trong mắt ngăn chặn những tình nghĩa ngày xưa, không hề biểu lộ ra bất cứ tình cảm nào khác.
Ánh mắt đó thậm chí không bằng nhìn một người xa lạ.
Nhưng cho dù như thế, Hạ Nam Phương vẫn không muốn thả cho cô đi. Lý Nhiễm nói rất đúng, bây giờ anh đang nếm trải những điều cô từng trải qua, bao gồm phần bất lực này.
Giờ phút này, thậm chí một câu mở miệng muốn cô ở lại đều không nói thành lời, cứ chăm chú mà nhìn cô.
Đối với anh, đối với Hạ gia mà nói, là một loại châm chọc lớn lao!
Ông nội Hạ run rẩy mà đứng lên, giọng nói già nua mà lại uy nghiêm: "Nam Phương, buông tay!"
Lý trí của Hạ Nam Phương không nghe thấy, cho dù bây giờ có lâm vào cục diện không có đường lui, anh cũng gắt gao mà nhìn chằm chằm Lý Nhiễm không buông tay.
Ông cụ chống nửa người sức lực, quát: "Buông tay."
"Khổng Phàn Đông, kéo nó ra cho tôi."
Khổng Phàn Đông do dự, không dám tiến lên.
Ông cụ nhìn Hạ Nam Phương cả giận nói: "Anh muốn ném hết thể diện Hạ gia xuống hết đúng không!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-nay-toi-khong-ga-nua/620098/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.