Edit: Nại Nại
___
Trên lầu, sau khi về phòng ngủ Lý Nhiễm vẫn luôn cầm điện thoại.
Chuyện đêm nay qua đi, Hạ Nam Phương cùng Vu Hồng Tiêu xem như chính thức tuyên chiến. Hạ Nam Phương có thù tất báo, Vu Hồng Tiêu cũng không phải đèn cạn dầu.
Lý Nhiễm nghĩ đến chuyện đó liền đau đầu, cầm di động, trong lòng thấp thỏm bất an.
Vu gia đối với với cô rất tốt, đúng là bởi vì phần ân tình này cô mới để ý đến cảm nhận của bọn họ, bản thân mình bị Hạ Nam Phương làm khó dễ cũng không quan trọng, nhưng nghĩ đến Vu Hồng Tiêu bị nhắm trúng, cô liền khổ sở không biết phải làm thế nào mới được.
Đang mặt ủ mày ê, điện thoại trong tay vang lên, cô vội vàng ngẩng đầu, là điện thoại của Vu Hồng Tiêu.
"Anh Hồng Tiêu."
"Ừ."
Ở trong điện thoại, cô thật lòng xin lỗi anh: "Anh Hồng Tiêu, chuyện hôm nay... thật sự rất xin lỗi anh. Em không cố ý bảo anh ta đến."
Cô còn ở bên này tự trách, đầu dây bên kia dịu dàng trấn an cô: "Em không cần tự trách mình như vậy. Không liên quan đến em."
Lý Nhiễm thở dài, cô ngồi ở trên sàn nhà, cúi đầu: "Anh yên tâm, em nhất định không để chuyện này liên lụy đến anh và chú đâu."
Yên lặng hai giây, Vu Hồng Tiêu đột nhiên cười khẽ: "Lý Nhiễm, em không tin anh sao? Hạ gia là nhà giàu mới nổi, từ lúc ông nội của Hạ Nam Phương làm giàu đến tận bây giờ cũng chưa đến 60 năm, Hạ gia của anh ta muốn một tay che trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-nay-toi-khong-ga-nua/620081/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.