Trong phòng bệnh.
Nghe thấy tiếng động, biết người đang nằm trên giường cuối cùng đã tỉnh thì Ý Hiên liếc sang hướng xuống cười khinh bỉ cái bộ dạng thảm hại của bạn mình:
- Tỉnh rồi sao? Tôi còn tưởng tôi sắp phải tốn một khoản tiền để mua hoa và hương thắp cho cậu nữa cơ.
Trong lòng cậu ta thầm mắng: “Khốn khiếp. Chỉ biết báo nhau. Đêm qua tôi còn đang đi hẹn hò vậy mà phải bỏ dở giữa chừng chạy về cấp cứu cho cậu. Sao không chết luôn đi”
Bị chế giễu nhưng Cao Việt Xuân không đáp lại một câu nào, anh nhắm mắt lại không muốn đối diện với mọi thứ. Hiện tại chẳng có gì có thể làm anh để ý đến nữa ngoại trừ cô ấy.
Ý Hiên thấy vậy mồm nhanh hơn não càng muốn chọc điên Cao Việt Xuân thêm. Mấy khi thấy người luôn ở tầm cao lại như rơi xuống vực thẳm như vậy chứ. Đúng là giỏi công việc nhưng mà ngu ở tình mà. Phải nhân cơ hôi thôi chế giễu cậu ta chút cho hả dạ.
Khéo miệng của Ý Hiên nhếch lên cùng với những câu nói mỉa mai:
- Haha. Đường đường Cao đại thiếu gia luôn luôn được mọi người ca tụng, nắm được mọi trái tim phụ nữ. Không ngờ bây giờ lại nằm đây thảm hại tương tư một người. Chậc, không biết mấy người ngoài kia thấy thì sao nhỉ? Nếu tôi mà là cậu chắc tôi chẳng dám nhìn mặt ai mà đâm đầu vào tường đi chết cho rồi. Đáng đời.
Vừa dứt lời cổ Ý Hiên đã bị người vốn nằm trên giường nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-hon-uoc-lao-cong-cau-tha-thu/2812080/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.