"Anh mua thuốc tiêm," Lưu Hạo Nhiên cởi áo thun, thay áo ba lỗ thông thường.
Trên trán hắn phủ một lớp mồ hôi mỏng, cùng bốc hơi lên không theo mùi hương.
"Thuốc sẽ khiến thể lực của em yếu đi một chút. Tuy mai là ngày nghỉ, nhưng uống thuốc cũng không phải cách lâu dài."
Hắn ngồi xổm xuống cạnh Ngô Lỗi. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc nghiên cứu hướng dẫn sử dụng của cậu, trong mắt hắn có một chút bất đắc dĩ. Hắn vươn tay xoa đầu Ngô Lỗi, nói: "Muốn anh giúp em không?"
Ngô Lỗi lập tức vẫy tay, lắc đầu nói: "Không cần."
Cậu không nhìn Lưu Hạo Nhiên, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
Lưu Hạo Nhiên chống chân đứng dậy: "Vậy anh đi tắm đây."
Ngô Lỗi điên cuồng gật đầu trong lòng, thầm nghĩ anh còn không đi tắm thì em sẽ nhịn không nổi nữa, cái đồ ma quỷ tỏa tình hương thơm phức này.
Trong bao có rất nhiều thuốc, gồm thuốc uống ức chế, miếng dán ức chế. Tuy Lưu Hạo Nhiên cứ nói thuốc có tác dụng phụ, nhưng hắn vẫn mua, có vẻ đã chuẩn bị tinh thần sẵn phòng khi Ngô Lỗi không muốn tiêm thuốc.
Ngoại trừ mấy loại thuốc mà Omega trong kỳ phân hóa phải dùng, trong bao còn có mấy hộp thuốc ngăn mùi cho Alpha dùng, đó là Lưu Hạo Nhiên chuẩn bị cho chính hắn.
Đối với Alpha thì ép buộc ngăn mùi phải trả giá lớn hơn nhiều so với đánh dấu Omega, cơ thể hồi phục cũng chậm hơn. Ngô Lỗi không rõ tại sao hắn lại tự dưng làm vậy.
Có lẽ cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428671/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.