Ngồi trên ghế trong hậu trường, Ngô Lỗi cầm di động nhìn lên sân khấu, nhưng tai không nghe rõ MC nói gì cả. Cậu ngẩn người thả hồn lang thang vô định.
Trong di động là đoạn đối thoại giữa cậu và Lưu Hạo Nhiên, tin nhắn cuối cùng là tin nhắn thoại đó. Nếu không nhờ trong nhà còn có mấy món đồ mà Lưu Hạo Nhiên đã dùng, mô hình Lego mà họ cùng nhau lắp, cũng như hình nền máy tính là ảnh tự chụp kia của họ, thì Ngô Lỗi gần như đã tưởng Lưu Hạo Nhiên chỉ là một giấc mộng vội vàng của mình.
Dấu hiệu tạm thời sau cổ đã biến mất hoàn toàn, mùi trầm hương trong nhà cũng gần như tan biến, trong mơ cũng không còn xuất hiện bóng dáng của hắn. Dần dần, Ngô Lỗi không muốn ở trong nhà nữa, cậu sẵn lòng ở dưới lầu nhìn các ông đánh cờ tướng, nhìn các bà nhảy múa tập thể, có thể ngồi cả ngày, mãi đến khi mẹ cậu gọi cậu về ăn cơm.
Chỉ là cậu cảm thấy Lưu Hạo Nhiên sắp biến mất.
Không còn tâm tình ở lại nữa, khi họp báo nghỉ giữa giờ, Ngô Lỗi muốn rời đi hội trường trước, nhưng vì cơ thể bất tiện nên cậu nói trợ lý báo một tiếng cho bên đạo diễn, còn cậu thì ra cửa đợi. Trong hội trường tối tăm lại ồn ào, cậu chậm rãi đi sát vào phía bên ghế. Lúc sắp đến lối ra, chân cậu bị vấp một chút vào chân ghế, chân hụt một bậc thang, tay trái thì đang đỡ tay phải, không còn tay nào để bấu víu, thân hình mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428622/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.