Ngô Lỗi uống thuốc rồi nằm lên giường. Đêm mưa không khí ẩm ướt, khiến cánh tay bị thương nhói đau.
"Lỗi Lỗi, mẹ để nút tay áo trong tủ âm tường ở buồng vệ sinh nhé." Mẹ Ngô Lỗi đắp mặt nạ nói với ra từ nhà vệ sinh.
Bôn ba cả ngày, lại thêm uống thuốc khiến đầu óc Ngô Lỗi hỗn độn. Cậu mơ mang nhớ là lúc mình thay áo ngủ ở phòng đọc sách thì đã tháo nút tay áo ra để trong ngăn kéo rồi mà.
"À... Dạ, mẹ ngủ sớm một chút đi."
Nhưng cậu không muốn hỏi lại, chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.
Bên phải giường trống không. Ngô Lỗi không thể nằm nghiêng lại, chỉ có thể quay đầu sang ngơ ngác nhìn chỗ trống đó. Khăn trải giường đã đổi, bao gối đã đổi, vị trí thì vẫn giữ ở đó, nhưng quanh mình không còn giữ lại bất cứ dấu vết nào.
Tiếng mưa rơi rả rích. Cậu dần hiểu tại sao Lưu Hạo Nhiên sẽ mất ngủ. Ngô Lỗi kéo tủ đầu giường, lấy lư hương ra, dùng một tay châm nửa dây hương.
Ngày mai phải đi quay phỏng vấn phim, cậu nhắm mắt lại.
Ngày cứ thế yên bình lặng lẽ trôi qua hai tháng.
Được mẹ chăm sóc cẩn thận, cánh tay Ngô Lỗi được gỡ nẹp sắt đúng thời gian. Cuối cùng cậu cũng được tự do lại. Thấy Ngô Lỗi đã cử động tay phải được rồi, mẹ cậu cũng yên tâm về Thượng Hải, vì bà đã xin nghỉ cũng khá lâu rồi. Trước khi đi, bà dặn dò cậu không ngớt.
Cánh tay phải lâu không hoạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428617/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.