Bình minh ló dạng sau một đêm giông bão. Những tia nắng đầu tiên sôi rồi khắp chốn nhân gian. Ánh mặt trời nhô lên, đỏ mọng như lòng đỏ trứng gà, một nửa hiện lên, nữa còn lại vẫn ẩn mình dưới mặt biển. Những lớp sóng nhấp nhô lấp lánh, hoà cùng những tia nắng ban mai dệt lên sắc màu của cầu vồng.
Ròng rã suốt một đêm, đội cứu hộ chỉ cứu được Đỗ Lỗi, còn Mạc Thanh Phong gần như là mất tích.
"Đội trưởng, chúng ta đã tìm kiếm suốt một đêm rồi. Phạm vi tìm kiếm cũng đã được mở rộng hết mức có thể, tình hình này e là..."
"Các đồng chí cũng đã mệt rồi. Đổi nhóm khác tiếp tục tìm kiếm. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."
Lời nói thốt ra, những người có mặt ở đó đều đau lòng nhìn Y Hạ. Khó khăn lắm... Khó khăn lắm cô và Mạc Thanh Phong mới được bên nhau, vậy mà tại sao lại sắp đặt một viễn cảnh bi ai như thế?
"Thanh Phong! Anh đã hứa sẽ cho em làm cô dâu đẹp nhất cùng anh bước vào lễ đường. Em tin anh sẽ giữ lời hứa mà có đúng không?"
Gió từ ngoài khơi xa thổi tới mang theo cả vị mặn của biển cả. Y Hạ đứng đó, mái tóc bay loạn trong gió, vài giọt nước mắt trên đôi mắt xinh đẹp cũng đã được gió hong khô. Những người thân yêu của cô cũng ở đó, bất lực nhìn về phía biển bao la. Biển xanh thật đẹp nhưng sao lúc này lại trở nên tàn nhẫn đến thế?
Bóng dáng nhỏ bé của Y Hạ đứng đó, thật cô đơn, thật đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-theo-duoi-vo-cu-cua-tong-tai-ba-dao/871268/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.