Chương trước
Chương sau
Bảy ngàn lượng bạc đối với phường vải Quý Ký sớm mắc nợ rầu rĩ mà nói quả thực là con số trên trời, cho dù đem cả phường vải Quý Ký ra, cũng rất khó đổi được số tiền bồi thường cao như vậy.
Khi chưởng quầy Hứa Vân của Tụ Bảo trai có tình có lý nói thu tiền bồi thường, Quý Như Vân thế đơn lực bạc lại đuối lý, trong nháy mắt liền kinh ngạc. Nàng ta nhìn mẫu thân quan tứ phẩm của mình xin giúp đỡ, run rẩy hô: “Nương, vậy phải làm sao bây giờ đây!”
Nếu Quý Hiểu Phong sớm biết được chuyện này, bà ta nhất định sẽ bỏ chút ngân lượng nhờ quan sai trước, để các nàng không nhận cáo trạng của Tụ Bảo trai. Đồng thời, bà ta sẽ tìm Thiếu đông gia của Tụ Bảo trai để thương thảo một chút, đồng ý sau này sẽ từ từ cho Tụ Bảo trai thêm lợi ích, mong nàng dàn xếp một chút, kết giao thêm bằng hữu.
Nếu không thể đồng ý, Quý Hiểu Phong lăn lội trong quan trường nhiều năm, đồng thời có nhân mạch và tay sai có thể lặng lẽ chỉnh chết một thương nhân vừa tới kinh thành phát triển, để cho Tụ Bảo trai vừa mới mở không được bao lâu liền biến mất không để lại dấu vết ở kinh thành.
Dưới tay tỷ muội Quý gia vụng về sơ kế chỉ vì cái lợi trước mắt, phường vải Quý Ký có thể an toàn mở cửa nhiều năm như vậy, toàn bộ đều dựa vào chức Lại bộ thị lang của Quý Hiểu Phong chống đỡ. Mà bốn tháng trước, sau khi Quý Thư Mặc với Tiêu Vãn định hôn ước, Quý gia lại ỷ vào phần thân thích với Tiêu gia, càng thêm cáo mượn oai hùm, bình thường không phải kiêu ngạo khinh người đi ức hiếp phường vải khác, thì sẽ ác ý cướp cuộc làm ăn của người khác.
Chưởng quầy trong nghề cũng đã kín đáo phê bình cái này, nhưng vẫn giận mà không dám nói gì.
Cho nên lúc này, khi Tụ Bảo trai cáo trạng phường vải Quý Ký không kịp giao hàng vào thời gian hẹn trước, cực kì trái với thỏa thuận mua bán khi ấy, những chưởng quầy khác cũng không ra mặt nói một lời hay cho phường vải Quý Ký, mà là thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng đem việc xấu loang lổ ỷ thế lại khinh người của phường vải Quý Ký trước đó, nói hết ra.
Mà trong một tháng này, hành vi lật lọng của phường vải Quý Ký sớm đã mất đi tín nhiệm của đa số khách hàng, khiến cho phường vải Quý Ký vốn không có lý, dưới lời chất vấn của mọi người, không chỉ danh dự không sạch, còn bị kể ra việc xấu không ngừng.
Nếu không có dân chúng quây xem bất bình tức giận, Quý Hiểu Phong còn có cơ hội thần không biết quỷ không hay để bình ổn sự việc này.
Nhưng giờ khắc này, phường vải Quý Ký là bị ngàn người chỉ trỏ, thanh danh lộn xộn. Thấy tràng diện không thể khống chế hoàn toàn, Quý Hiểu Phong nhất thời cảm thấy mất mặt xấu hổ, gương mặt già nua không khỏi tức giận đến đỏ bừng, gân xanh trên trán nhảy dựng lên.
Quý gia không thể đưa ra bảy ngàn lượng bạc, không thể không dựa theo nội dung trong thỏa thuận đem phường vải Quý Ký thế chấp cho Tụ Bảo trai. Cùng lúc đó, theo quốc pháp Đông Ngụy, án này đã vượt tiêu chuẩn năm ngàn lượng bạc, bà chủ phường vải Quý Ký Quý Như Vân phải bị tạm giam ba ngày, nhận 30 gậy, phạt cảnh cáo.
Quý Như Vân từ nhỏ sống trong cẩm ngọc lập tức luống cuống! Trong nháy mắt nàng ta bị quan sai bắt lấy, nàng ta khẩn trương ôm lấy cánh tay của Quý Hiểu Phong, sắc mặt tái nhợt giải thích: “Nương! Ta không muốn ngồi trong ngục! Làm ăn với Tụ Bảo trai là đề nghị của Tam muội, mua tơ lụa thấp kém cũng là Tam muội bị lừa mua vào, trách nhiệm này nên để cho muội ấy gánh chịu!”
Quý Hân Đồng bị nhắc tên tới vội vội vàng vàng xua tay: “Nhị tỷ, phường vải này là do một tay tỷ cầm quyền. Xảy ra chuyện, tỷ cũng không thể không chịu một phần. Tỷ yên tâm, tiểu muội ta sẽ cố gắng bồi thường bảy ngàn lượng bạc, nói không chừng có thể chuộc tỷ ra.”
“Ngươi chuộc ta?” Quý Như Vân tức điên, nàng ta xông lên chỉ vào mặt Quý Hân Đồng mắng: “Đừng quên ngươi vẫn đang nợ tiền trang ba trăm lượng bạc! Trả giúp ta bảy ngàn lượng bạc? Không lẽ lại đi đánh bạc!”
Đến nay, Quý Hân Đồng vẫn không đem chuyện tiệm gạo đã đem thế chấp với tiền trang, và chuyện mình nợ tiền là một ngàn hai trăm lượng bạc nói cho bất cứ ai. Hiện tại, thấy Quý Như Vân hùng hổ vạch trần chuyện nàng ta từng lấy tiền cửa phường vải ở ngay trước mặt mẫu thân và mọi người, Quý Hân Đồng vốn đang chột dạ, liền thay đổi sắc mặt.
Gạt tay Quý Như Vân ra, nàng ta tức giận cảnh cáo: “Nhị tỷ, ngươi đang nói bậy bạ gì vậy!”
“Sao ta lại thành nói bậy rồi! Nếu không tại ngươi ham mê đánh bạc, lại ngu xuẩn bị lừa mắc mưu, hôm nay…”
Không muốn việc xấu trong nhà bị người ngoài biết Quý Hiểu Phong vội vàng kéo Quý Như Vân sắc mặt xanh mét lại, phẫn nộ quát: “Như Vân, đủ rồi! Đừng nói nữa”
“Nương, ngươi không thể bất công vậy!” Nghĩ đến mình bị phạt 30 gậy nặng, còn bị nhốt vào trong địa lao tối tăm suốt ba ngày, tính tính Quý Như Vân vốn đã dễ xao động đã sớm luống cuống, hoàn toàn không biết những lời nàng ta nói tới sẽ mang đến sóng gió thế nào.
“Nương, người cứu ta đi! Người là đại quan tứ phẩm, người nói với tri huyện đại nhân giúp ta đi, bảo đại nhân đừng phạt ta! Tri huyện mới thất phẩm, thấp hơn người tam phẩm, nhất định sẽ nghe theo người hết!”
Không nghĩ tới Quý Như Vân lại ngu xuẩn như vậy, ở trước mặt mọi người nói ra mấy lời mất mặt xấu hổ như vậy. Đối mặt với bao nhiêu ánh mắt quỷ dị, Quý Hiểu Phong tức đến đỏ mặt, nghiêm nghị quát: “Tri huyện đại nhân sẽ phá án công chính, sao có thể như ngươi nói được!”
Ngay tại lúc Quý Hiểu Phong nghiến răng nghiến lợi, giận dữ mắng mỏ Quý Như Vân, một chiếc xe ngựa bỗng nhiên chạy tới, dừng lại trước cửa phường vải Quý Ký. Hứa Vân thấy thế, vội vàng đến gần xe ngựa.
Đưa tai lắng nghe một lúc, nàng ta hắng giọng một cái, cao giọng nói: “Quý đại nhân, bảy ngàn lượng trắng đúng là quá nhiều. Công tử chúng ta nói, chỉ cần các ngươi chịu nhận lỗi với Tụ Bảo trai, thành khẩn nhận sai, chúng ta liền hiến ngôn với tri huyện đại nhân, miễn cho Quý tiểu thư bị phạt và bị giam trong ngục, phường vải Quý Ký chỉ cần trong mười ngày tới trả đủ bảy ngàn lượng bạc là được.”
Mọi người lập tức nhận ra, người ngồi trong xe ngựa này chính là vị hôn phu của Thiếu đông gia Tụ Bảo trai, mà vị công tử này là người có địa vị không nhẹ trong Tụ Bảo trai, cho nên đến chưởng quầy Tụ Bảo Trai cũng sẽ nói gì nghe nấy với hắn.
Giống như người chết đuối nắm được cọng rơm cứu mạng duy nhất, Quý Như Vân vội vàng quỳ xuống trước xe ngựa, khẩn thiết nói: “Công tử, là phường vải Quý Ký chúng ta nói không giữ lời, không thể giao hàng trong thời gian hẹn trước. Là lỗi của chúng ra, béo nhờ nuốt lời, lật lọng, xin người đại nhân đại lượng, tha thứ cho chúng ta.”
Trước kia Quý Như Vân vịt chết còn cứng mỏ không chịu thừa nhận sai lầm, hiện tại lại ăn nói khép nép nhận lỗi như vậy, ánh mắt khinh bỉ của mọi người nhao nhao đâm tới. Mà mấy dân chúng bị hủy đơn hàng trước đó cũng bất mãn, cho rằng phường vải Quý Ký cũng phải cho bọn họ một công đạo! Xin lỗi bọn họ!
Cục diện lại hỗn loạn cả lên.
Quý Như Vân đành phải cắn răng, kiên trì xin lỗi từng người một. Nhưng cho dù nàng ta có xin lỗi, tức giận của mọi người vẫn không thể bình phục, vì thế trả qua lời xin lỗi không thành tâm đó, cả người nàng ta bị ném đá với trứng thối, hình tượng có bao nhiêu chật vật liền chật vật bấy nhiêu.
Mà nàng ta vì không muốn bị đánh bị ngồi trong ngục, mà oán khí trong lòng không thể không nuốt xuống. Lúc này, hàm răng khẩn trương cắn chặt cánh môi, hai tay trong áo nắm chặt thành quyền, trong đôi mắt cúi xuống nhuộm đầy oán khí và lửa giận.
Quý Hiểu Phong ở một bên xấu hổ, sắc mặt xanh mét khó coi. Dù sao bà ta là quan tứ phẩm vẫn còn đứng đây, mà vẫn có người to gan lớn mật đi hạ nhục nữ nhi của mình, chẳng khác nào xỉ nhục mặt mũi bà ta.
Đáng giận chính là, vì để duy trì hình tượng tốt bụng chính nghĩa ở trước mặt dân chúng, tính tình của vị Lại bộ thị lang tứ phẩm này không thể bộc phát. Trong lòng bà ta ngầm lo lắng, nghĩ không hiểu sao người mình phái đi tìm cứu binh sao bây giờ vẫn chưa tới!
Nếu là trước kia, đúng là không ai dám hung hãn như vậy, ở ngay trước mặt Lại bộ thị lang chỉ trích nữ nhi của bà. Nhưng hôm nay, Tiêu Vãn phái người trà trộn trong đám người làm loạn, vào lúc vạch trần việc xấu của phường vải Quý Ký, châm ngòi lửa giận của mọi người bị áp chế trong thời gian dài.
Quả trứng thối đầu tiên kia, là Tiêu Vãn phái người ném vào. Một khi có người có gan khiêu khích quyền uy, dân chúng cũng sẽ bị kéo theo, dũng khí nổi lên trong nháy mắt.
Nếu tỷ muội Quý gia hiền lành với người ngoài, có lương tâm bán hàng mà nói, hôm nay Tiêu Vãn có muốn châm ngòi cũng không thể nào ra tay. Nhưng chính là tỷ muội Quý gia biết được mình có một đơn hàng lớn xong liền kiêu ngạo hung hãn bội ước đủ chỗ, trước lại lợi dụng quyền thế giành làm ăn của những tiệm vải khác, mới để cho kế hoạch của Tiêu Vãn thành công, bị ngàn người chỉ trỏ không ai giúp đỡ.
Còn người Quý Hiểu Phong phái đi tìm cứu binh sao? Một vị trong đó chính là Tiêu Vãn tài chủ lớn trong mắt bà ta.
Mà vị tài chủ này hiện tại đang ngồi yên vị trên chiếc xe ngựa dừng ở không xa, thờ ơ lạnh nhạt xem trò cười chưa có từ trước đến nay.
Trước tiếng nháo động lớn trước mắt, không khỏi làm Tiêu Vãn oán hận nhớ tới kiếp trước. Người Tiêu gia vì bị độc kế của Quý Thư Mặc và Sở Mộ Thanh, bị oan uổng gán cho tội danh thông đồng với địch quốc bán nước, không chỉ bị người người chỉ trỏ, dân chúng tức giận mắng mỏ, hơn một trăm miệng trong nhà vô tội bị trảm ở ngọ môn, chết không toàn thây.
Tư vị khuất nhục như vậy, mỗi giây mỗi phút nàng đều khắc ghi, đều phải khiến cho Quý Thư Mặc với mẫu nữ Quý thị chiếm vị trí quan trọng trong lòng hắn, thể nghiệm sâu sắc đau khổ và tuyệt vọng nàng trải qua ở kiếp trước.
Còn mấy người khác mà Quý Hiểu Phong phải hạ nhân đi báo, tất cả vừa mới ra khỏi phủ đã bị đám người Họa Hạ đánh cho ngất, thế cho nên Quý Hiểu Phong khổ sở chờ đợi, cũng không có ai đưa tay ra giúp đỡ bọn họ.
Sau khi bị ép xin lỗi xong, Quý Như Vân phát hiện Hứa Vân chậm chạp không nói gì, mà công tử ở trong xe lại dùng ánh mắt bất thiện liếc nhìn Quý Thư Mặc đứng trầm mặc ở bên cạnh, trong lòng nàng ta lập tức hiểu ra, vị Triệu công tử của Tụ Bảo trai này căn bản không cần nàng ta xin lỗi, mà là Quý Thư Mặc xin lỗi. Sự việc lần này chuyển biến xấu đến như hôm nay, toàn bộ đều là vì Quý Thư Mặc chọc giận vị Triệu công tử này, cho nên bọn hắn mới không chịu thư thả cho thêm mấy ngày.
Mà nàng ta càng vì Quý Thư Mặc làm hỏng chuyện, mới bị nhục nhã ở trước mặt mọi người.
Nghĩ như vậy, nén giận trong lòng Quý Như Vân với Quý Thư Mặc càng sâu hơn, không khỏi trầm mặt xuống đi đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng thúc giục: “Thư Mặc, nhanh đến nhận lỗi với Triệu công tử đi.”
Chịu nhận lỗi, tức là thừa nhận bản thân thật sự làm ra chuyện không tuân thủ phu đạo. Quý Thư Mặc tâm cao khí ngạo sao có thể ở trước mặt mọi người thừa nhận tội danh như vậy.
“Nhị tỷ, Thư Mặc làm sai chỗ nào…” Thấy Triệu công tử trợn mắt đầy lửa, Quý Như Vân cả kinh, vội kinh hoảng đè nặng phần lưng của Quý Thư Mặc xuống, động tác thô lỗ bắt hắn quỳ xuống.
Quý Thư Mặc lảo đảo ngã quỳ trên mặt đất, mắt phượng hơi nhíu lại, thân thể cứng ngắc, một hồi lâu cũng không nhả ra một chữ.
Lúc Quý Như Vân bắt hắn nhận lỗi, Tiêu Vãn xem diễn trò đã lâu cuối cùng mới khoan thai đến, chọn đúng thời cơ cuối cùng mới tới cứu trận.
“Triệu công tử, Thư Mặc là phu lang của ta, tính tình quang minh lỗi lạc cực kì chính khí, tuyệt đối không có khả năng muốn phá hoại cảm tình của hai người. Nhị tỷ bảo Thư Mặc đi tìm Vạn tiểu thư nói chuyện làm ăn, chỉ sợ là cho rằng Thư Mặc có tài ăn nói, có thể thuyết phục Vạn tiểu thư cho thêm mấy ngày. Tạo thành hiểu lầm như vậy, là Thư Mặc chưa suy xét chu toàn, Tiêu mỗ là Thê chủ nguyện nhận lỗi với người thay Thư Mặc, mong người có thể tha thứ cho cử chỉ vô lễ của Thư Mặc.
Quý gia là thân gia của Tiêu gia, nếu Quý gia không có năng lực trả nợ, Tiêu gia sẽ phải giúp đỡ. Đương nhiên dưới loại tình huống này, Tiêu Vãn hoàn toàn có thể cài lên trên đầu Quý Thư Mặc tội danh thủy tính dương hoa, với một tội dâm tội trong thất xuất để bỏ hắn, triệt để đoạn tuyệt quan hệ với Quý gia.
Nhưng tội danh này cũng không có chứng cứ xác thực, dù sao Quý Thư Mặc cũng không thật sự yêu đương vụng trộm với vị Vạn tiểu thư kia. Điều nàng phải làm là từ từ dao động danh tiếng của Quý Thư Mặc ở kinh thành, mâu thuẫn giữa Quý Thư Mặc với mẫu nữ Quý gia và Sở Mộ Thanh trở nên gay gắt, từ đó lấy bằng chứng vạch trần gian tình Quý Thư Mặc và Sở Mộ Thanh cấu kết với nhau.
Tiêu Vãn ra mặt xin lỗi, khiến cho tràng diện không phát triển về hướng tốt đẹp chính là phương hướng chuyển biến. Lúc Tiêu Vãn tỏ thái độ nguyện ý để Tạ Ký y phô tiếp nhận nhuộm ba trăm cuộn tơ lụa, bảy nghìn lượng bạc do phường vải Quý Ký bội ước giảm xuống còn bốn ngàn lượng, mà Quý Như Vân may mắn tránh được nỗi đau da thịt với ngục giam tối tăm.
Sự kiện bình ổn xong, có thể nói Quý Hiểu Phong cực kì nhiệt tình với Tiêu Vãn, nghĩ thầm tức phụ này của bà ta vào thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin, còn có giá trị lợi dụng.
Nhưng Tiêu Vãn cũng không cho bà ta có bất cứ cơ hội lôi kéo làm quen gì. Nàng tỏ vẻ mình vẫn cần nói chuyện với ông chủ của Tụ Bảo trai, cho nên rất nhanh liền rời khỏi phường vải Quý Ký.
Bởi vì bị Quý Như Vân đè ngã xuống đất, trên đầu gối Quý Thư Mặc toàn là vết xanh tím. Sau khi về Quý phủ xong, hắn bôi thảo dược lên, khập khiễng đi về phía đại sảnh.
“Nếu không phải tại Tứ đế đắc tội vị Triệu công tử kia, phường vải Quý Ký căn bản sẽ không bị Tụ Bảo trai oán hận. Sớm biết hắn sẽ gây cản trở, còn không bằng để ta tự mình đi tìm Vạn Tiêu.”
Vừa rồi phải chịu nhận lỗi, Quý Như Vân bị nhục nhã chưa từng có, thế cho nên lúc này, nàng ta nói lời chanh chua, chứa đầy tức giận và bất mãn phát bực tức ra với Quý Hiểu Phong.
“Nhị tỷ, tỷ đang có ý gì!” Liên tục thấy cảnh tượng Quý Như Vân đổi trắng thay đen bôi đen mình, Quý Thư Mặc tức giận đến phát rung, không khỏi rét lạnh nói: “Bản thân ngu xuẩn bị gạt, ta có lòng tốt giúp đỡ lại thành lỗi của ta?”
“Lòng tốt giúp đỡ?” Quý Như Vân vẫn đè nén lửa giận liền nổi trận lôi đình, chỉ vào Quý Thư Mặc lớn tiếng chỉ trích: “Lúc trước để ngươi gả cho Tiêu Vãn, còn không phải là trông cậy vào ngươi để thăng chức nhanh để giúp đỡ cho phu gia? Ngươi xem ngươi đi, gả vào Tiêu gia nhiều tháng như vậy, đã giúp chúng ta được chuyện nào chưa? Bảo ngươi lấy bạc từ chỗ Tiêu Vãn, kết quả lại bị Tiêu Vãn thu về một phần lợi nhuận! Việc làm không xong còn chưa tình, đến tâm Tiêu Vãn cũng không nắm được! Tạ Sơ Thần kia còn biết kiếm tiền hơn ngươi! Đúng là làm hỏng việc nhiều hơn là thành công!”
Hôm nay bị khuất nhục lớn như vậy, Quý Như Vân sớm đã giận đến hồ đồ rồi. Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, toàn bộ đều đem phát tiết ra hết.
Cũng giống như Quý Như Vân bụng đầy oán khí, cả ngay nay Quý Thư Mặc bôn ba trong gian khổ, tinh thần đã mệt mỏi, bụng đầy ấm ức, bị Quý Như Vân khiêu khích châm chọc chửi rủa như vậy, nội tâm của hắn giống như bị đao đâm qua, rầm rầm chảy máu.
Xem như thấy rõ Quý Như Vân vì lợi ích riêng, Quý Thư Mặc khẽ nhếch khóe miệng, giọng nói khàn khàn lạnh như suối chảy: “Nhị tỷ, nếu ta ở trong mắt tỷ luôn là hỏng việc nhiều hơn thành công, sau này, đứng cầu ta giúp tỷ chuyện gì nữa! Thư Mặc cáo từ, Nhị tỷ tự giải quyết cho tốt!”
Thấy Quý Thư Mặc tức giận phất áo rời khỏi, Quý Hiểu Phong trừng mắt nhìn Quý Như Vân một cái, sau đó hốt hoảng đuổi theo.
Khập khiễng bước chưa được mấy bước, thấy mẫu thân vội vàng tới trấn an minh, tâm tình suy sụp của Quý Thư Mặc nháy mắt mềm xuống, ai ngờ lại nghe mẫu thân thình lình dặn dò: “Thư Mặc, vừa rồi Tiêu Vãn đồng ý ra tay cứu giúp, khẳng định vẫn nhớ tình cũ. Lần này ngươi phải quấn chặt lấy tâm Tiêu Vãn vào, nghĩ cách lấy từ trong tay nàng…”
Nhịp tim nặng nề đè nén lồng ngực, đem tín nhiệm cuối cùng trong lòng Quý Thư Mặc dập nát như không còn gì. Một cảm giác đau đớn chua xót từ hốc mắt tràn ra, hắn chua xót nở nụ cười: “Thư Mặc bất lực, mong mẫu thân tìm người khác cao minh hơn.”
“Thư Mặc, thái độ của ngươi là sao! Nhị tỷ ngươi vừa rồi đã nhận hết ấm ức, ngươi vẫn còn tranh luận với nàng, hiện tại đến lời mẫu thân nói cũng không nghe sao?”
“Nhị tỷ nhận hết ấm ức? A, đó là nàng gieo gió gặt bão!”
“Bốp!”
Vào mấy ngày trước, mẫu thân ôn nhu với tỷ tỷ thiện lương vẫn tồn tại rõ ràng trong trí nhớ của Quý Thư Mặc, hắn thậm chí còn có thể nhớ rõ được lúc nhỏ được mẫu thân ôm ấp ấm áp với các tỷ tỷ chiếu cố tri kỷ.
Mà lúc này, hắn mới nhận ra được, người thân thiệt tình đối đãi với hắn không lúc nào là không tính kế tới tác dụng của hắn. Tương phản kịch liệt như vậy trong nháy mắt gợi lên chua sót và khổ sở ở chỗ Sở Mộ Thanh, làm hắn khó có thể điều khiển hai tay đã tự động nắm chặt lại.
Một lúc sau, chất lỏng mặn chát từ gò má chậm rãi chảy xuống, khiến cho vết tát trên má lại lần nữa càng thêm nóng rát như bị đốt, Quý Thư Mặc khẽ nở nụ cười: “Vừa rồi ta bị người khác làm khó dễ, người không nói cho ta một câu nào. Khi Nhị tỷ Tam tỷ nói ta, người lại càng giúp đỡ các nàng tới chỉ trích ta. Biết rõ lần này là ai phạm lỗi, lại cứ che chở Nhị tỷ Tam tỷ. Mẫu thân, ta thật là cốt nhục thân sinh của người sao? Hay là chỉ là hòn đá kê chân để người thăng chức nhanh thôi? Khi lợi dụng kêu thì tới, khi vô dụng rồi đuổi thì đi?”
Sau khi trùng sinh, Tiêu Vãn vẫn cho rằng hai năm trước Quý phủ kinh thế khó khăn là Quý gia với Sở Mộ Thanh liên thủ tạo ra, mục đích chính là tìm một lý do thích đáng đem Quý Thư Mặc gả vào Tiêu gia. Nhưng trải qua hai tháng điều tra gần đây, Tiêu Vãn phát hiện năm đó Quý phủ thật sự là gặp khó khăn, Quý Hiểu Phong chỉ chờ tiền của hai gian cửa hàng kia của nàng để cứu mạng.
Khi đó, Tiêu Vãn hoàn toàn không đoán ra được mối quan hệ giữa Quý gia, Quý Thư Mặc với Sở Mộ Thanh, nhưng cẩn thận quan sát xong, Tiêu Vãn giật mình phát hiện lúc đó Quý gia với Sở Mộ Thanh căn bản không có liên quan.
Không đúng trong tưởng tượng của nàng Quý gia dự mưu tính toán tường tận đã lâu, kì thật tâm tư cực kì đơn giản cũng cực kì ham lợi, đem Quý Thư Mặc gả cho nàng chỉ là vì cầu cho sau này được Tiêu gia che chở thăng chức rất nhanh, hưởng thụ vinh hoa phú quý không hết. Quý Thư Mặc có phải thật sự có thấy may mắn hay không, trong lòng có người khác hay không đều đã không còn quan trọng, thậm chí căn bản không quan tâm Quý Thư Mặc có nguyện ý gả đến Tiêu phủ hay không
Trong mắt các nàng, Quý Thư Mặc được cẩn thận che chở, cố gắng bồi dưỡng hắn trở thành đệ nhất tài tử tài mạo song toàn ở kinh thành, chính là vì để có một tức kim quy (kiểu con dâu rùa vàng) rơi xuống.
Vị tức kim quy ngốc này là Tiêu Vãn đích trưởng nữ Tiêu gia, sau khi xem xét ba năm của các nàng, cảm thấy luôn là Quý Thư Mặc nói gì nghe nấy, có tài có thế lại cực kì ngu xuẩn.
Một khi lí lẽ rõ ràng rồi quan hệ giữa Quý gia và Quý Thư Mặc, Tiêu Vãn liền tìm được một cảnh tình thân dối trá trong đó. Quý Thư Mặc từ nhỏ đã được mẫu nữ Quý gia sủng nịch yêu thương, lạnh lùng đến ấm áp đối với hắn, là bởi vì từ nhỏ Quý Thư Mặc đã thể hiện hơn người, ở trong mắt bọn họ hắn chính là vàng bạc châu báu cuồn cuộn đến.
Vào lần đầu tiên dựa vào Quý Thư Mặc mà lừa nàng lấy được hai gian cửa hàng xong, các nàng liền nghiêm trọng, lộ ra dự mưu tham luyến, mới có thể vào ngày lại mặt đưa ra yêu cầu vô lý như vậy.
Kiếp trước, phường vải Quý Ký không đủ tiền vốn là Quý Thư Mặc âm thầm tham ô khoản tiền của Tiêu gia rồi giá họa cho Họa Hạ, còn lợi dụng tiệm gạo Tạ Kí mạnh mẽ xoay người một cái.
Cho dù là kiếp trước hay là kiếp này, mỗi một chuyện xảy ra ở Quý gia, đám tỷ muội vô dụng kia sẽ dựa vào Quý Thư Mặc tới giúp đỡ.
Nhưng, một khi Quý Thư Mặc không thể giúp các nàng đạt được lợi ích nên có, thậm chí không dùng được còn gây thêm phiền toái, mặt nạ ngụy trang dối trá của các nàng sẽ xé mở trong nháy mắt, lộ ra gương mặt hung dữ độc ác.
Cái gọi là tình thân, máu mủ tình thâm, vốn nên là kính trọng chân thành. Nhưng cảm tình của mẫu nữ Quý gia đối với Quý Thư Mặc hoàn toàn là dựa trên lợi ích.
Trước mặt lợi ích, nhân tính đều đã trở thành ích kỷ tham lam, cho nên trận cục này không chỉ hoàn lại mà còn lộ ra tất cả chân tướng tàn khốc ở trước mặt Quý Thư Mặc, liền đặt dấu chấm hết trở mặt thành thù với tỷ muội Quý gia.
Mỗi lần bị châm ngòi liền liên tục trốn tránh trách nhiệm, đủ thấy được tình thân giữa bọn họ căn bản không có mấy. Bị Tiêu Vãn thiết kế một mưu kế nhỏ, tình thân giữa bọn họ liền trở nên yếu ớt không chịu nổi một cú.
Kì thật lúc ban đầu, dưới mưu kế của Tiêu Vãn, chỉ là muốn vạch trần sắc mặt tham lam ích kỷ ghê tởm của Quý gia, giành lại cửa hàng tiền tài mình đã tặng, và trả giá tất cả cảm tình của nàng đối với Quý gia.
Đồng thời khiến cho tiếng xấu Quý gia lan xa, sau đó thiết kế trả thù Quý Thư Mặc với Sở Mộ Thanh đánh đổ cơ sở kiên cố. Chỉ là nàng tuyệt đối không nghĩ tới, những tính cách ích kỷ này đã sớm xâm nhập vào trong xương tủy của người Quý gia, mà một khi tình thân giữa bọn họ xuất hiện khe hở, sau này khắc khẩu, bất hòa, trở mặt thành thù với nhau.
Cuối cùng, Quý gia phá thành mảnh nhỏ, vĩnh viễn không có ngày lành.
Lưu lạc đến tình cảnh chuột cùng chạy qua đường có một không hai như vậy, hoàn toàn là vì bọn họ vì lợi ích riêng, gieo gió gặt bão, Tiêu Vãn không đồng tình, cũng không để ý tới, cũng vĩnh viễn sẽ không tha thứ bọn họ đã lừa gạt và lợi dụng mình.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.