Trần Viện hoàn toàn nghe không hiểu ý tứ của Đỗ Trọng Bình, bởi lẽ lúc này cô đang đối mặt với một cuộc đấu tranh còn khốc liệt hơn, cuộc đấu tranh giữa sinh và tử. Yết hầu bị bóp chặt một thời gian dài, đau đớn ban đầu đã thay thế bằng cơn co giật vì ngạt thở, gương mặt cô trắng bệch tím tái, hai mắt trợn ngược lên, đồng tử có dấu hiệu gần như tan rã. Trần Viện lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Mình sẽ chết!
Thưởng thức nét mặt thống khổ khi đối mặt với cái chết của Trần Viện, Đỗ Trọng Bình khẽ nhếch lên một nụ cười khoái trá: “Trước kia mày cao cao tại thượng cỡ nào, bây giờ lại chật vật hèn mọn cầu xin mạng sống dưới tay tao, cảm giác có tuyệt không?”
Trần Viện không đáp lời, vì chỉ cần thêm một chút nữa thôi cô sẽ hoàn toàn mất đi ý thức. Nhưng ngay tại thời khắc đó, Đỗ Trọng Bình lại buông tay ra. Trần Viện toàn thân vô lực tựa vào lan can, theo bản năng cầu cầu sinh ra sức hít thở. Mất năm phút sau, con ngươi tan rã của cô mới dần lấy lại tiêu cự, cơn đau nhức phía cổ càng mãnh liệt và rõ ràng hơn. Trần Viện không phải là chưa từng chết, nhưng có lẽ đối với thế giới này cô còn quá nhiều quyến luyến cùng vương vấn, cô rất luyến tiếc khi phải bỏ lại những người yêu thương mình. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình khát khao được sống như lúc này.
Trần Viện suy yếu mở hai mắt nhìn Đỗ Trọng Bình. Đây là một gã điên, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-gianh-nu-chinh-ve-tay-nam-phu/1584538/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.