Đám Minh Vũ sau khi lật xem hết tập kịch bản trên tay, cả bọn đều há hốc miệng.
“Cái này… thật sự là cậu tự viết?” Triệt dùng ánh mắt không thể tin được hỏi.
Trần Viện bày ra vẻ mặt kiêu ngạo, ngẩng cao đầu, đưa tay lên vuốt tóc: “Còn phải hỏi.”
Huỳnh Tấn Phát cũng cười gật đầu: “Kịch bản này khá lắm, chỉ cần quay thành phim, chắc chắn sẽ không khiến chúng ta thất vọng.”
“Đó là đương nhiên, em chỉ lo mấy tên ngốc này sẽ làm hỏng phim mà em viết thôi.” Trần Viện tiếp tục bày ra vẻ mặt muốn ăn đòn.
Thức nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Trần Viện, trước kia vì giúp bọn mình mà cậu đã bị chủ tịch cấm túc sao.”
Mấy chàng trai trẻ cũng chăm chú nhìn Trần Viện, ánh mắt long lanh biểu hiện nội tâm các cậu đang vô cùng cảm động.
Trần Viện thấy phản ứng của mọi người, liền ngại ngùng đưa tay lên vuốt vuốt mũi, nhìn sang hướng khác lãng tránh ánh mắt của mọi người: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, các cậu đừng nghĩ nhiều.”
Thái độ của Trần Viện lại khiến cho những chàng trai càng thêm khẳng định về đáp án của mình. Luân ngập ngừng chốc lát rồi lên tiếng: “…Thật ra…bọn mình dạo này kiếm được rất nhiều tiền, cậu…cậu nếu không có tiền tiêu mình có thể giúp đỡ chút ít.”
Khóe môi Trần Viện hơi giật giật, cô cũng không biết phải giải thích như thế nào. Cô chỉ viết theo chủ ý của ba Trần thôi mà.
Huỳnh Tấn Phát ngồi bên cạnh tủm tỉm cười. Người khác không biết còn anh làn sao có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-gianh-nu-chinh-ve-tay-nam-phu/1584496/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.