Một lát sau, Nguyễn Bác Học một thân âu phục trắng ngần nho nhã bước lên sân khấu, biểu diễn độc tấu đàn dương cầm. Trần Viện âm thầm chậc lưỡi, đây chính là bạch mã hoàng tử chân chính nha, hồ ly tinh Lê Lan Mỹ không bị mê muội mới là chuyện lạ, cô để ý thấy mấy thiếu nữ xung quanh đều đang dùng ánh mắt mơ màng để nhìn cậu ấy.
Thời gian chậm rãi trôi, thoắt cái đã gần đến mười giờ, tiết mục cuối cùng đã bắt đầu. Người biểu diễn là một cậu học sinh mà Trần Viện không có nhiều ấn tượng cho mấy. Chỉ biết chàng trai tuấn tú này tên là Đào Minh Vũ, là một người khá hoạt bát và năng động trong lớp. Hôm nay Đào Minh Vũ xuất hiện với một hình tượng hoàn toàn khác, tóc cậu chẻ hai mái, một bên màu vàng, một bên màu xanh dương khá chói mắt, trên mặt, trên tai không biết bị cậu gắn bao nhiêu khoen, quần áo theo phong cách hip hop, đáy quần dài đến đầu gối, mắc đầy dây xích. Lúc Đào Minh Vũ vác ghi-ta điện bước ra sân khấu, Trần Viện âm thầm đỗ mồ hôi. Nói thật, không phải cô là bà già khó tính, nhưng cô không thể ưa nổi loại hình tượng như thế này.
Đào Minh Vũ đứng giữa sân khấu, giới thiệu tiết mục biểu diễn của cậu là một ca khúc có tên là Nam nhi. Trần Viện cũng không chú ý lắm, chỉ cảm thấy cái tên này tương đối quen tai. Dù sao cô cũng không trông đợi gì nhiều trên người cậu bé nổi loạn này.
Một giây sau, âm nhạc vang lên, ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-gianh-nu-chinh-ve-tay-nam-phu/1584465/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.