Trần Viện giương mắt ngơ ngác nhìn mỹ nhân nước mắt như châu sa thi nhau rơi xuống. Mỹ nhân là một phụ nhân khoảng bốn mươi, tuy nhiên do được bảo dưỡng rất tốt nên không thể nhận ra được tuổi thật. Gương mặt bà tinh xảo, đôi môi, khóe mắt đều hiện ra vẻ phong tình, không khó đoán được người này lúc còn trẻ cũng một phen làm điên đảo chúng sinh. Mỹ nhân khóc ròng một ngày một đêm mà cơ hồ van nước mắt không có xu hướng đóng lại, mặc dù cơ thể người có đến 70 phần trăm là nước, nhưng cô vẫn tự hỏi liệu sau này những chuyện lạ trên thế giới có ghi nhận lại trường hợp một phụ nữ vì khóc quá nhiều mà mất nước chết hay không. Chính vì thế, việc đầu tiên cô làm sau khi tay chân đã bắt đầu có thể cử động chính là đưa cho mỹ nhân ly nước đặt trên bàn cạnh đầu giường: “Mẹ…đừng khóc nữa…uống nước”
Từ sau khi tỉnh lại đến giờ cô vẫn đang trong tình trạng thoát lực. Tay chân, đầu lưỡi, thậm chí mí mắt cũng không thể cử động. Thật may mắn đó là do tác dụng của thuốc chưa tiêu tán hết. Sau khi biết được việc này cô thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, may mà cô không phải xuyên vào một cơ thể bị liệt toàn thân. Chưa kịp vui mừng, Trần Viện đã bị một dòng ký ức ùa về lấp kín đầu óc, từng tế bào não căng nứt như muốn bị vỡ ra. Phải mất cả một đêm Trần Viện mới tiêu hóa hết những điều mà dòng ký ức đó mang lại, cuối cùng, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-gianh-nu-chinh-ve-tay-nam-phu/1584452/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.