Edit: An Tĩnh“Em đang trốn tránh anh à.”
“Không có mà! Sao có thể chứ!” Lâm Hoàn lập tức lắc đầu như đánh trống chầu, cuối cùng còn kèm theo một nụ cười nịnh nọt.
“Tại sao lại không trả lời tin nhắn?”
Lâm Hoàn cứng họng, giả vờ uống latte, con ngươi quay tròn rời mắt đi chỗ khác để bịa lí do.
Hơn một tháng qua, anh đã gửi cho cô mấy tin nhắn.
—– Nhớ uống thuốc.
—– Đã hết bệnh chưa.
—– Đừng uống rượu nữa đó.
…
Cũng chỉ như vậy, mặc dù chỉ có mấy chữ cực ít, nhưng lại dụng ý lại dài dòng như một bà mẹ già. Cô cảm thấy nhức đầu, không thể hiểu được sự quan tâm của Triệu Triết Vũ đối với cô là có ý gì.
Vì những tin nhắn này, đã khiến cô nhớ đến năm đó, học trưởng kiên nhẫn theo đuổi cô không chịu bỏ.
Hồi ức ùa về mãnh liệt khiến cô không biết phải làm sao, vì vậy cô dứt khoát lựa chọn đọc tất cả nhưng lại không trả lời.
“Chuyện đó, anh biết mà, bây giờ ai cũng đều dùng Wechat, vốn không chú ý để xem tin nhắn mà ha ha.”
“Được, vậy em thêm Wechat của anh đi.”
Triệu Triết Vũ lấy điện thoại ra, mở mã QR và đưa đến bên cạnh ly cà phê của cô, buồn cười nhìn khuôn mặt với biểu cảm tự cầm đá đập vào chân mình của cô, bất đắc dĩ phải lấy điện thoại ra thêm Wechat của anh.
“Đến phỏng vấn à?”
Hôm nay buộc một nửa phần tóc ngắn của mình lên rất nghiêm trang, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tròn trịa. Mặc trang phục nghiêm túc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-cua-vo/266905/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.