Khánh An nhè nhẹ nhấc cánh tay William đang ôm ngang người mình, rồi chầm chậm đẩy chiếc chăn sang một bên, cố hết sức khẽ khàng để không làm kinh động đến giấc ngủ của anh. Nhất cử nhất động cô đều cân nhắc kỹ càng cẩn thận và chỉ dám di chuyển từng milimet khi đã nghe thấy tiếng thở nhịp nhàng đều đặn ở bên.
Sau một hồi ngọ nguậy cuối cùng cũng an toàn chạm được chân xuống đất. Cô rón rén luồn ra cửa, rồi nhón chân dọc hành lang về phía nhà vệ sinh. Mỗi lần sàn gỗ vô tình phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, Khánh An giật thót mình, nín thở nghe ngóng. Khi không thấy động tĩnh gì thì mới dám đi tiếp. Đoạn hành lang bình thường đi hết mấy bước chân, mỗi lần lén lút lần mò trong bóng đêm thế này đều trở thành một quãng đường dài.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chút ánh sáng leo lét của đèn đường hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ chỉ đủ để lờ mờ thấy đường. Tuy nhiên, điều kiện thiếu thốn ánh sáng này không làm khó Khánh An. Sau những lần lọ mọ trong đêm, cô đã dần ghi nhớ vị trí của từng vật dụng trong căn buồng nhỏ này.
Khánh An nhanh nhẹn mở ngăn kéo bên dưới bồn rửa mặt với lấy chiếc lọ nhỏ tận cùng bên trong, được giấu kín đằng sau đống đồ gia dụng. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương. Cô cắn môi thật chặt, cố đánh lạc hướng bản thân từ cơn đau mỗi lúc một dồn dập hơn trong đầu. Bàn tay vội vã dốc thuốc bỏ vào mồm. Vừa nuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-tim-lai/2410510/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.