1 Linh lực bị tổn thương
Tinh Dã Nộ ôm chặt thân thể yếu ớt của con gái vào lòng, áp chặt bàn tay vào vết thương đang chảy máu trên người Tinh Dã Kỳ, từ từ rút thanh kiếm ra, vứt xuống lòng hồ, sau đó dùng linh lực của mình để trị thương cho cô. Nhưng Tinh Dã Kỳ không mảy may chú ý đến tay ông ta. Đối với sự sống chết, có lẽ cô đã sớm coi nhẹ.
"Tiểu Kỳ, con hãy gắng lên, cha sẽ chữa lành vết thương cho con ngay thôi..." Tinh Dã Nộ vẫn tiếp tục lấy tay che vết thương của Tinh Dã Kỳ, kiên trì dùng linh lực của mình trị thương cho cô.
Tinh Dã Kỳ đã đỡ lấy thanh kiếm sắc nhọn nhằm vào tôi. Tôi nhìn cơ thể yếu ớt của cô ấy nằm trong lòng Tinh Dã Nộ, không biết nên căm ghét vẻ cố chấp của Tinh Dã Nộ hay cảm động trước sự dũng cảm xả thân cứu tôi của Tinh Dã Kỳ. Tôi đang suy nghĩ mông lung thì mẫu hậu bước đến ôm chặt tôi vào lòng. "Phạn Hi, con không sao chứ?" "Mẫu hậu, con không sao, nhưng Tinh Dã Kỳ, cô ấy..." Tôi khẽ lắc đầu trả lời mẫu hậu, ánh mắt lo lắng không rời hình ảnh Tinh Dã Kỳ.
"Chuyện của Tinh Dã Nộ và Tinh Dã Kỳ, cha con và phụ vương của Quang Hựu Lý sẽ có cách xử lý, con không cần lo lắng." Mẫu hậu vỗ nhẹ vai tôi, an ủi nói.
"Tinh Dã Nộ, bây giờ thì ngươi đã thực sự nếm trải nỗi đau khi tính mạng của con gái mình bị đe dọa rồi chứ? Hôm nay ta đến đây không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-ma-thuat/127741/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.