-Con gái yêu quý, mẹ về rồi đây.- Chưa thấy người đâu đã nghe thấy giọng nói ngọt hơn mật văng vẳng vang lên khắp nhà.
Trong nhà im phăng phắc không một tiếng động, Mẹ nó khó hiểu bước nhẹ nhàng vào trong nhà.
Cả bố và mẹ Mai đều cười trộm khi thấy tình cảnh hiện tại trong phòng lúc này.
Mai nằm trên ghế salon ngủ, trên người được phủ một lớp mền mỏng, có vẻ như là có người đắp lên.
Bên cạnh là Hoàng, cậu nắm tay nó, nửa nằm nửa ngồi dưới đất bên cạnh Mai.
Nghe tiếng bước chân, Hoàng lờ mờ tỉnh dậy, nhìn thấy bố mẹ Mai thì giậtmình đứng dậy. Nhưng vì ngồi dưới đất cả đêm nay tay chân bị tê cứng,luống cuống một chút rồi bị ngã trên đất, kéo theo mai tỉnh dậy.
-Chào cô chú.- Hoàng chật vật đứng dậy chào hỏi.
-Bố mẹ về rồi ạ?- Mai dụi mắt rồi nói.
-Ôi, Hoàng cháu không cần phải giữ lễ quá như vậy đâu.- Mẹ nó quay sang nó.- Con gái yêu quý của mẹ, con có sao không?
-Tối qua ngủ hơi trễ ạ.- Nó vẫn bị cơn buồn ngủ hấp dẫn.
-Thế con làm gì mà để Hoàng ngủ ở dưới đất thế này?- Mẹ nó cố tình hỏi.
-Ơ, con…
Nó xấu hổ không dám nói.
Tối qua, vì quá sợ nên nó chỉ biết ngồi thu mình trên ghế, không dám vàophòng mình. Hại cậu phải ngồi trông chừng mình ngủ. Hoàng thấy nó cứnhíu mày, ngủ thì cứ co người lại, thể hiện sự lo âu, lo lắng. Hoàng bèn tìm kiếm một tấm mền mỏng đắp lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025886/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.