Mấy ngày nay, nó dường như muốn tránh mặt Hoàng, cậu cũng không khó để nhận ra điều đó, có lẽ cậu đã quá đườngđột chăng? Hay là trong lòng nó, Minh thật sự có vị trí nào đó cao hơncậu? Cậu không hề muốn điều đó.
Nhưng cậu cũng không muốn ép Mai, đó là điều không thể. Vì vậy, cậu cũng chỉ có thể ngồi một chỗ như thếnày mà đoán già đoán non mà thôi.
-Con làm gì mà ngồi thừ ra như vậy?- Ông Hùng từ phía sau cậu tiến đến.
-À, con không sao đâu ạ.- Cậu ngồi nhích người sang một bên để bố cậu có thể ngồi bên cạnh.
-Sau chuyến dã ngoại của trường thì trông con có vẻ thay đổi nhiều đó.
-Thật vậy hả bố?- Hoàng nghi ngờ.
-À, nói chính xác thì từ khi con biết được hôn ước giữa con và Mai thì con đã từ từ thay đổi rất nhiều.
-Thay đổi như thế nào ạ?
-Con đã chín chắn, trưởng thành hơn rất nhiều, đặc biệt là sau buổi dã ngoại thì con đã không còn cái vẻ lông bông ngày trước nữa. Sao vậy, con đãthay đổi mình như thế nào vậy?
-Con cũng không biết nữa ạ, chỉ là con cảm thấy muốn trở thành một người tốt hơn để có thể cho người conmuốn bảo vệ một cảm giác an toàn khi ở bên con.
-Cả trong suy nghĩ của con cũng đã thay đổi rất nhiều, bố rất mừng vì điều đó.
-Nhưng hình như vẫn chưa đủ thì phải.
-Sao con lại nói vậy?
-Vì…- Hoàng cũng không biết phải nói sao.
-Con và cô bé đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025873/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.