Vì để cho sức khỏe của Châu tốt hơn nênmọi người đã về trễ hai ngày, điều đó đồng nghĩa với việc là họ bị trễbài hai ngày. Trong lớp cũng đã có không ít lời bàn tán về chuyện xoayquanh họ, kể cả Nhi và Anh.
Giờ giải lao, Mai bước lên sân thượng một mình, nhiều lúc cảm thấy ngột ngạt, nó thật muốn lên đây để đónnhững cơn gió mát, như thế có thể làm cho tâm hồn nó trở nên thư tháinhẹ nhàng hơn. Đây cũng là khoảng thời gian để nó tĩnh tâm suy nghĩnhiều chuyện khác, cũng là nơi mà nó có thể sống thật với lòng mình,không phải luôn giữ nụ cười trên môi khi đối mặt với mọi người.
Mai nhắm mắt lại, cảm nhận cái mát lạnh của những cơn gió đang mơn trớntrên mặt mình, cảm nhận cả sự ấm áp của ánh nắng đang nhảy nhót trên làn da mình. Có thể thả tâm hồn mình trôi nổi cùng không gian như thế nàythật thích.
-Cậu có tâm sự sao?
Tiếng nói vọng đến từ phía sau. Không cần quay người lại, nó cũng biết đó là ai. Mai quay người lại, nở một nụ cười nhạt nhòa.
-Sao cậu lại hỏi vậy?
-Tớ hiếm khi thấy cậu có tâm trạng như thế này.- Hoàng tiến lên đứng bên cạnh nó.
-Là cậu hiếm thấy thôi, tớ vẫn luôn như thế mà.
-Cậu đang nghĩ đến những điều mà mọi người nói trong trường sao?
-Tại sao tớ lại phải suy nghĩ đến những điều đó, họ muốn nói gì là chuyệncủa họ, tớ đâu thể can thiệp. Nếu quá để ý đến lời nói của người khácthì tớ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025866/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.