-Hôm nay các em được tự do đi lại, nhưng tuyệt đối không được đi quá xa kẻo bị lạc đấy. Đến giờ thì các em phải tập trung đầy đủ để trở về.
-Vâng ạ.
Mọi người nghe xong thông báo cùng dặn dò của thầy phụ trách thì liền tản ra. Ai cũng muốn đi tham quan khung cảnh đây đó, lưu lại kỉ niệm cho bản thân mình.
Mai vô cùng háo hức, vừa được cho phép thì vội vội vàng vàng chạy đi chơi, Châu không an tâm liền chạy theo sau nó. Còn mọi Minh và Bảo thì đứng yên lặng cùng nhau.
-Cậu vẫn để tâm chuyện trước kia sao?- Minh cất tiếng trước.
-Cho đến bây giờ thì vẫn còn chút để tâm.- Bảo trở nên nghiêm túc hẳn.
-Tại sao?
-Một khi nút thắt trong lòng chưa được tháo gỡ thì sẽ thế, chẳng phải cậu cũng thế sao?
-Có lẽ cậu nói đúng.
-Đêm qua cậu không ngủ?- Minh chợt nhìn sang Bảo.
-Tôi không thể ngủ được, cậu cũng vậy?
-...- Minh tiếp tục rơi vào trầm lặng.
Ở một nói khác, Châu đang dốc sức đuổi theo Mai, cô bạn này chạy nhanh thật, hào hứng tới nỗi không để ý đến việc cô đang đi phía sau.
-Mai...ai...- Có ai đó từ đằng sau bịt miệng Châu lại.
Châu cố gắng vùng vẫy nhưng không thoát được, dần dần cảm thấy đôi mắt trở nên nặng trĩu rồi thiếp đi.
-Mai, emđi đâu vậy.- Nhi nở một nụ cười rất là “nhã nhặn” với nó.
-A, chị Nhi, em đang đi tham quan cảnh vật ở đây thôi.
-Vậy à, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025845/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.