Sáng.
Nó thức dậy khẽ vươn vai, bất chợt nó nhíu mày.
Tay nó vẫn còn đau, hơn nữa lại bị bầm tím trông rất khó coi, tình hình thế này thì nó phải hạn chế vận động, nếu không sẽ rất lâu khỏi.
Hôm nay nó cố tình mặc chiếc áo có cổ tay dài để che đi vết thương, nó không muốn để ai biết chuyện này, một mình nó có thể tự lo được, không cần người khác phải quan tâm đến nó.
Nó rời nhà trước khi nhìn thấy Hoàng, nó biết thể nào cậu ta cũng sẽ trêu chọc nó trước khi đi, đó dường như đã trở thành thói quen của cậu ta rồi thì phải. Nhưng giờ nó không có tâm trạng nghĩ đến đều đó, nó đơn giản chỉ muốn ở một mình mà thôi.
Đang đi trên đường thì nó gặp Nhi đang đi bộ đến trường, nhìn dáng cô lúc này rất dịu dàng và đẹp. Mai chạy đến nở một nụ cười chào hỏi.
-Chị Nhi.
-Là em à?- Nhi quay đầu lại, mỉm cười với nó.
-Chị đi học sớm thế ạ?
-Chẳng phải em cũng thế sao?- Trong lòng cô đang rất tức giận khi nhìn thấy nó cười, nụ cười làm cô ganh ghét.
-À, cũng đúng...- Nó lại cười.
-Hôm nay trông em có vẻ lạ?
-Thật sao ạ? Em có gì lạ đâu.
-Trông em có vẻ không vui.
-Không có đâu, em bình thường mà, em cũng rất vui.
Nó đưa tay vẽ miệng mình theo hình dạng cười để Nhi xem, vô tình, cánh tay áo bị kéo xuống để lộ một phần tay bị bầm tím,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025811/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.